Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
cho là thật?" cô ta cắn cánh môi, mân miệng.
"Tôi nói cho em biết, lúc nà đây tôi thực sự muốn chịu trách nhiệm với một người đàn bà."
"Phải không?"
"Em không tin? Hay là em không muốn tin? Hay là sợ gả cho tôi sẽ không thể gả cho anh cả của tôi nữa?" nói đến đây hắn có chút ê ẩm chóp mũi.
"Không, tôi không yêu anh của anh, nếu yêu anh ta, anh cho rằng tôi vẫn còn lần đầu tiên sao?" ở giờ khắc này cô ta không giống như trước đây ghét bỏ Hạ Thiên Cơ nữa, ngược lại lại càng muốn có được hắn, cô ta muốn có được hứa hẹn của hắn, bởi vì hiện tại chỉ có hắn mới có thể giúp cô ta thoát khỏi hoàn cảnh kia, phải càng nhanh càng tốt.
Hạ Thiên Cơ có chút mê man, nhưng nhìn thất dáng người xinh đẹp của cô ta, dục tình lại khó nhịn, thậm chí hắn còn muốn lột trần cô ta đặt dưới thân một lần nữa.
"Tôi chịu trách nhiệm với em, chúng ta kết hôn đi."
-----
Biệt thự Uông gia.
Hai đêm Uông Giai Vi không có ngủ được, thặng đến nghe tin Hạ Thiên Triệu sắp kết hôn mà đối tượng kết hôn không phải Uông Giai Trừng lòng của ả mới cao hứng lên, tẩy đi tất cả lo lắng phía trước.
"Uông Giai Trừng, số mày phải ăn phân chó, ai dè mày chạy mất, không chụp được ảnh của mày quả là đáng tiếc, nhưng mà nghe thấy mày không thể gả cho Hạ Thiên Triệu, không chụp được ảnh của mày tao cũng vui sướng." Sáng sớm ả đã hưng phấn tỉnh dậy, ả phải vạch trần bộ mặt thật của Uông Giai Trừng với ba mình, làm cho nó không có đường lùi, làm cho so với trước kia còn phải thảm hơn.
"Cái gì, mày cho mày là chủ nhà này sao mà dám ngủ đến bây giờ mới dậy?" Uông Gia Vi khí thế bừng bừng nhìn thấy Uông Giai TRừng ở câu fthang.
"Chị Trương, cho yôi một ly sữa, hôm nay tôi không muốn uống sữa đậu nành." Cô ta nói với người hầu bên cạnh, không thèm để ý đến Uông Giai Vi.
"Uông Giai Trừng, tao thấy hình như mày còn chưa hiểu rõ tình hình lắm, hiện tại mày đã bị Hạ gia từ hôn, cư nhiên còn dám nghênh ngang ngồi ở trên bàn." Ả ta lớn tiếng cười nhạo.
Uông Giai Trừng thực bình tĩnh gồi vào bàn ăn, chậm rãi trét mứt hoa quả lên miếng bánh mì.
Uông GiaI Vi thấy cô ta hoàn toàn không để mình vào mắt, tức giận vươn tay ra đoạt lấy miếng bánh mì trên tay cô ta, hung hăng ném vào mặt khiến cho mứt quả dính đầy trên làn da trắng nõn của cô ta.
"Uông Giai Vi, tôi muốn chị lau khô mặt cho tôi." Mắt cô ta có thứ gì đó thiêu đốtnhư là khiêu khích.
"Uông Giai Trừng mày còn chưa tỉnh mộng sao? Mày còn nằm mộng làm thiếu phu nhân của Hạ gia sao, con bà nó? Ha ha . . . . Ha ha mày nhìn bộ dáng hiện tại của mày đi, chẳng khác gì một con chó đi ăn xin, thật là đáng thương nha." Tiếng cười của ả vang trời, ngón tay chỉ thẳng vào mặt cô ta.
"Mới sáng sớm đã cãi nhau gì vậy?" Uông Vạn Thiên kéo thân hình mập mạp đi xuống dưới.
"Baba tỉnh rồi sao? Mau đến nhìn nhị tiểu thư mới bị người ta vứt bỏ của nhà ta đi." Ả ta uốn éo đi đến bên cạnh Uông Vạn Thiên, cũng kéo lấy cánh tay ông ta.
"Giai Trừng, ai bắt nạt con?" Uông Vạn Thiên gạt tay Uông Giai Vi ra, vội vàng đi lên, lớn tiếng hét: "Chị Trương, đến giúp nhị tiểu thư lau khô mặt đi."
"Baba con muốn chị lau mặt giúp con, bởi vì chính chị ta hắt vào mặt con." Cô ta cắn răng ác ý nhìn ả ta.
"Giai Vi, sao con lại đối xử với em gái của mình như vậy, con là chị phải biết chăm sóc em chứ?" Uông Vạn Thiên quát Uông Gia Vi, phải biết rằng hiện tại Uông Giai Trừng chính là cửa vào nhà quyền thế Hạ gia của ông ta.
"Baba con nghĩ ba còn chưa biết đại thiếu gia họ Hạ sắp kết hôn."
"Trời ơi, trời ơi, đây là sự thật chăng, sao lại nhanh như thế? Giai Trừng, sao lại không nói cho ba biết vậy?" Ông ta cao hứng không biết phải làm gì mới tốt.
"Baba, ba lầm rồi, hạ thiếu gia không có cưới con gái của ba, là là người mẫu nổi dang Kily kia." Ả ta kéo dài cái tên Kily, mang theo đắc ý cười nhìn Uông Giai Trừng, chờ trò hay tiếp theo của cô ta.
"Cái gì? Người Hạ thiên Triệu cưới không phải là Giai Trừng mà là cái cô người mẫu gì gì kia sao?" hai mắt Uông Vạn Thiên mở to, không thể tin được hỏi.
"Kily." Ả ta lại lần nữa nhắc lại tên vợ sắp cưới của hạ Thiên Triệu, "Cho nên mới nói, baba, con gái của ba bị người ta ruồng bỏ, cuộc sống công chúa mà ba cho nó cũng không thể làm cho nó thành hoàng hậu được."
"Giai Trừng đây là sự thật sao?" Ông ta không chết tâm hỏi.
"Đúng vậy ba ngày nữa Hạ Thiên Triệu sẽ kết hôn, vợ sắp cưới là người mẫu nổi dang Kily không phải con." Uông Giai trừng phục hồi bình tĩnh nói.
"Sao mày lại vô dụng như vậy? Thịt ngon tới tay còn để người khác đoạt mất? Tao đặt cho mày cái tên này để làm cái gì a? chẳng lẽ mày không có lòng muốn giữ chặt Hạ thiếu sao? Hiện tại thì tốt rồi, để cho người khác đoạt mất, tao còn nuôi mày để làm gì, hừ." Thái độ của ông ta chuyển 180 độ.
"Baba, nó chỉ là đứa hao tiền tốn của, nó không làm ra tiền được, nó giống mẹ nó thôi, ngay cả mẹ nó cũng không bằng ý, để cho người ta chơi chán rồi ném vào xó." Mỗi một câu của ả đều chanh chua ác độc.
"Nhị tiểu thư, để tôi lau giúp cô . . ." chị Trương cầm một cái khăn nóng sạch