Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.

ập tức đâm đến tâm can hắn, hắn cảm thấy có lỗi với cô ta.
“Vậy… Việc này…” Cô ta đem ánh mắt dời về phía Hạ Trảm Bằng, Hạ gia có thể nhiều cháu là một chuyện tốt, năm đó, cô ta cũng là dựa vào cái bụng mang cốt nhục của Hạ Thiên Cơ mà tiến vào cánh cửa này.
Sắc mặt Hạ Trạm Bằng vẫn nặng nề như trước.
“Ta không muốn xen vào chuyện các người nữa, nếu vợ mày đồng ý, nếu mày không sợ bị người khác chế giễu, mày muốn làm thế nào thì làm!” Nói xong, ông xoay người đi đến thư phòng, nhìn thấy một đống người này, trong lòng ông chất đầy lửa giận.
Mặc dù là tức giận, nhưng chung quy không thể bắt Hạ Thiên Cơ đưa Uông Giai Vi đi phá thai, dù sao đó cũng là con cháu Hạ gia, thái độ ông cũng xem như là ngầm thừa nhận, nhưng là hành vi của bọn họ làm cho ông cảm thấy mình càng ngày càng không hiểu thế giới bọn trẻ nữa.
Nếu ông trời cho ông một cơ hội lựa chọn nữa, ông thầm nghĩ trở lại hai mươi bốn năm trước khi lấy Hàn Chân, cùng bà ấy bên nhau suốt đời. Nhưng chuyện này luôn khiến ông đau lòng, bởi vì ông không biết lúc sống còn có thể gặp lại Hàn Chân hay không?
Hạ Thiên Cơ thấy Uông Giai Trừng, hắn biết, việc này, là hắn có lỗi với cô ta.
“Giai Trừng…” hắn đằng hắng một tiếng, có chút khó khăn mở lời.
Uông Giai Trừng thấy hắn, chờ chính miệng hắn nói với cô ta.
Ngải Châu Bích ở một bên bắt đầu an ủi “Giai Trừng, mẹ biết con tủi thân, nhưng mà, có đôi khi hoàn cảnh phụ nữ quyết định họ phải hy sinh một số thứ, ngẫm lại đàn ông có mấy người đàn bà cũng là bình thường, mẹ lúc đó chẳng phải cũng chỉ là vợ ba Hạ gia thôi sao.”
“Mẹ biết, con có thể không chấp nhận người phụ nữ muốn vào cửa kia chính là chị của con, điều này mẹ cũng có thể hiểu được, nhưng việc này cũng có chỗ tốt, con hiểu chứ.” Ngải Châu Bích cười
“Mẹ, con biết.” Uông Giai Trừng cười gượng.
“Giai Trừng…” Hạ Thiên Cơ lại một lần gọi tên của cô ta.






Hạ Thiên Triệu từ sau tuần trăng mật, gần nửa tháng không xuất hiện ở Hạ gia, thậm chí không có một cuộc điện thoại nào gọi cho Hàn Nhất Nhất.
Hạ Trảm Bằng gọi điện cho hắn, hoặc là tắt máy, hoặc là không bật máy, hoặc là không trả lời… hắn tựa như bốc hơi khỏi nơi này vậy, Hàn Nhất Nhất cũng không thể vì thế mà tìm đến công ty Hạ Thiên Triệu, cô vẫn tiếp tục an phận ở lại Hạ gia..
Biệt thự Hạ gia, im ắng tựa như có chút lạ thường.
Uông Giai Vi sau khi vào Hạ gia ở nửa tháng, ả đã mau có thai ba tháng, bụng không rõ lắm, vẫn kiểu tóc ngắn hoạt bát xinh đẹp mà khiêu gợi như trước, đôi mắt to đen nhánh cùng vẻ kiêu ngạo như hồi bé không coi ai ra gì.
Từ khoảng khắc Uông Giai Vi bắt đầu bước vào cửa Hạ gia, lòng của cô liền không yên, chuyện này như số mệnh định trước, ba người hồi nhỏ ở Uông gia, sau khi lớn lên, ba người ấy vậy mà lại cùng vào Hạ gia, không có gì là ngẫu nhiên, giống như ông trời cố ý an bài, bọn họ nhất định còn phải cùng nhau trải qua một chuyện.
“Gần đây có phải đã giao cho em làm nhiều việc lắm không?” Anh khẽ hỏi, thậm chí có một chút quan tâm.
“Không có, tôi làm được.” Cô vẫn như trước nhìn ngoài cửa sổ, không hề nhìn anh.
“Cứ mỗi lần tâm tình không tốt, tôi rất thích tới nơi này ngắm cảnh đêm thành phố.” Anh nhẹ nhàng mà thử thăm dò.
“Ở đây ngắm cảnh đêm, thật sự rất đẹp, rất nhiều thứ cũng sẽ chầm chậm tan biến, ít nhất sẽ không cảm thấy áp lực như vậy nữa.”
“Aily!” Anh gọi tên của cô.
Cô mỉm cười, mấy ngày nay gần nhau, cô mới biết được Lãnh Nghiêm kỳ thật lại cô đơn như vậy, trừ công việc ra thì là họp, sinh hoạt cá nhân của anh dường như đều nhường chỗ cho công tác, đây cũng là một lí do anh còn trẻ tuổi đã có thể lấy được thành công như thế.
“Tôi cũng không biết tại sao, mỗi lần nhìn đến em, tôi lúc nào cũng rất dễ nhớ tới cô ấy, đây cùng là nguyên nhân tại sao tôi mong muốn mang em tới nơi này uống cà phê.” Có lẽ là bóng đêm ngoài cửa sổ thật đẹp, anh như có một chút xúc động
“Lãnh tổng, dường như rất nhớ cô gái kia, nếu đã nhớ cô ấy như vậy, thì nên đi tìm cô ấy a.” Cô có một chút tư tâm nho nhỏ, thậm chí có một chút lòng hư vinh bé xíu, cho nên thử hỏi anh thêm.
“Bốn năm, cũng không biết cô ấy còn có thể quay lại nữa không, tôi đã đi tìm, thế nhưng không tìm được chút tin tức nào về cô ấy, tôi đã từng nói với cô ấy, chỉ cần cô ấy nhớ đến tôi, nguyện ý trở về, bất cứ lúc nào tôi cũng ở đây để chờ đợi, nhưng cô ấy không trở về.” Thanh âm anh càng ngày càng nhỏ, cảm xúc trong căn phòng có chút bi thương
“Bốn năm, cô ấy không trở về tìm anh, có thể là cô ấy không biết .” Cô lẩm nhẩm một mình, nhìn thấy anh, cô có chút nhớ nhung cho anh một cái ôm, mà cô, thật sự đã làm như vậy.
Trong nháy mắt ôm anh, đầu óc cô như tróng rỗng.
Anh thậm chí chủ động đem cô ôm vào trong ngực, hô hấp kiềm nén, nặng nề có chút làm cho Hàn Nhất Nhất khó thở, cô cảm thấy tình cảm ở Lãnh Nghiêm quá lớn
Cô chậm rãi buông anh ra, cho anh một nụ cười cổ vũ, “Lãnh tổng, tôi cảm thấy anh nên tìm một người bạn gái, có lẽ người kia đã lập gia đình, hoặc là cô ấ


XtGem Forum catalog