Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.

y cảm thấy hai người không có khả năng trở lại như xưa, bằng không, không thể nào bốn năm rồi cũng không trở về tìm anh.”
“Tôi đã từng nói với cô ấy, trừ phi biết cô ấy lập gia đình, nếu không tôi sẽ suốt đời không cưới.” Vẻ mặt anh nho nhã, lại lộ ra cố chấp.
“Có lẽ cô ấy lập gia đình, chỉ là chưa nói với anh mà thôi.” Hàn Nhất Nhất xúc động, muốn nói cho anh, cô kết hôn, không cần đợi nữa.
Còn hơn cô đơn như vậy, cô ngược lại hy vọng anh quên đi tất cả quá khứ, làm lại từ đầu, tìm cô gái tốt kết hôn, không nên sống phiền muộn u sầu như bây giờ.
“Sẽ không, cô ấy sẽ không như vậy.” Anh vẫn là cố chấp như vậy.
Hàn Nhất Nhất mới chậm rãi hiểu, năm đó Lãnh Nghiêm vì Hạ Tinh, cho dù cô ta đã thành vợ bảy Hạ Thiên Triệu, nhưng anh vẫn có thể liều lĩnh mà vì cô ta đi báo thù, tình yêu của anh là cố chấp không cầu lợi.
Anh năm đó lợi dụng cô yêu anh, Hàn Nhất Nhất lựa chọn rời khỏi anh, cô nghĩ rằng anh không yêu mình, chỉ là hiện tại đã nói cho cô tất cả, Lãnh Nghiêm yêu cô, loại tình yêu này làm cho cô cảm thấy mình thật hổ thẹn, bởi vì cô không biết, anh thật sự có thể như vậy, vô tư mà chờ cô bốn năm, còn cô vẫn không thể tha thứ anh năm đó đã lợi dụng cảm tình của mình.
Mà hiện tại, cô và anh càng không có khả năng nữa, cô đã là vợ Hạ Thiên Triệu, nếu anh biết sự thật, cô không biết anh có chịu nổi hay không, những người con gái anh yêu nhất đều gả cho Hạ Thiên Triệu, nghĩ đến điều này, lòng của cô một hồi đau đớn mãnh liệt.
“Lãnh tổng, tôi hy vọng anh có thể buông tha quá khứ, nhìn xem bên cạnh anh có rất nhiều những cô gái thiện lương lại xinh đẹp, chỉ cần anh phát hiện cái tốt đẹp ở họ, nhất định anh sẽ thích.” Hàn Nhất Nhất thật tình hy vọng anh có thể hạnh phúc.
“Tôi không làm được.” Bốn chữ vang lên mạnh mẽ.
“Không, Lãnh tổng, anh có thể làm được, bỏi vì anh đáng có được một cô gái tốt.” Hàn Nhất Nhất thật tâm nghĩ như vậy.
“Em không hiểu, ngoài trừ cô ấy, ai tôi cũng không muốn.” Thái độ anh vẫn kiên quyết.
Cô nghe, có chút khiếp sợ, cô cho tới bây giờ cũng không biết, thì ra Lãnh Nghiêm lại yêu cô nhiều như vậy. Mà sự cố chấp của cô, khiến cô tiếp sau đó không biết phải tháo gỡ khúc mắc của anh như thế nào.
.....................
Lãnh Nghiêm lái xe đi ra ngoài, một chiếc xe từ đầu đến cuối đi theo bọn họ, mà vẻ mặt của hắn ngưng trọng.
Hạ Thiên Triệu trong lúc vô tình nhìn thấy Lãnh Nghiêm cũng Hàn Nhất Nhất xuống xe, suốt một giờ, bọn họ mới lên xe lại, Lãnh Nghiêm đưa cô về nhà, mà trên đường đưa cô về nhà cư nhiên không phải đường về biệt thự Hạ gia.
“Tần Mạch Li, cô mới đó đã không chịu nổi cô quạnh như vậy sao?” Hắn bất giác hỏi, lông mày lại nhíu chặt thành một đường.
Khi xe Lãnh Nghiêm rời đi, hắn mới xuống xe, từ phía sau gọi tên của cô “Tần Mạch Li!”
Hàn Nhất Nhất nghe được tiếng nói, quay đầu lại, thấy Hạ Thiên Triệu sắc mặt u ám, cô có chút cười khổ cũng hờn giận, lần đầu tiên gặp mặt sau tuần trăng mật, không nghĩ tới lại trong tình huống thế này.
Hắn từng bước một đến gần cô, cô càng thêm cảm nhận được mùi thuốc súng trên người hắn.
“Có việc sao? Chẳng lẽ anh muốn đứng mãi như vậy?” hai người cứ đứng như vậy hai ba phút đồng hồ, cô đành lựa chọn mở miệng trước.
“Tần Mạch Li, cô đã là phụ nữ có chồng, chẳng lẽ cô không có chút giải thích nào cho hành vi vừa nãy sao?” Mặt Hạ Thiên Triệu vẫn lạnh lùng như trước, hắn muốn biết người đàn bà này rốt cuộc muốn giải thích như thế nào.
“Tại sao tôi phải giải thích? Tôi cũng không có gì cần giải thích.” Cô thấy thái độ chất vấn người khác của hắn, khiến bản năng cô muốn chống lại.
“Tại sao à? Bởi vì cô là vợ Hạ Thiên Triệu tôi, chẳng lẽ nhìn vợ mình cùng người đàn ông khác ở cùng một chỗ cả tiếng đồng hồ, sau đó hắn lại đưa cô ta quay về không phải nhà chồng, tình huống như vậy, cô không thấy là cô nên giải thích sao?”
“Anh theo dõi tôi?”
“Cô nghĩ tôi rảnh rỗi lắm chắc, nếu muốn người khác không biết thì đừng có làm, nói, cô cùng anh ta quan hệ gì?” Hắn nhìn cô, ánh mắt phẫn nộ đủ để giết cô cả ngàn lần.
“Tôi và anh ấy cái gì cũng không có, tin hay không tùy anh!”
“Cô… Đây là thái độ gì? Tần Mạch Li, cô đừng quên, thân phận cô hiện tại là vợ của tôi, trừ người đàn ông là tôi ra, cô hẳn là nên giữ khoảng cách mà không phải ở chung với người ta cả tiếng như vậy.” Nếu cô ta là đàn ông, Hạ Thiên Triệu thật muốn cho cô ta hai nắm đấm vào mặt.
“Ngại quá, anh ấy là cấp trên của tôi, chúng tôi mỗi ngày đều ở chung mấy tiếng, đây là công việc của tôi.”
“Phải không? Một mình tiếp cấp trên uống cà phê nói chuyện phiếm, là công việc của cô, có phải hay không ngày nào đó bò lên trên giường kẻ gọi là cấp trên kia, cũng là công việc của cô.” Hạ Thiên Triệu sỉ nhục cô.
“Bốp!” Một thanh âm vang lên, Hàn Nhất Nhất tát vào mặt hắn một cái, tức giận mà trợn trừng mắt nhìn, hắn dựa vào cái gì sỉ nhục cô như vậy.
Mặt Hạ Thiên Triệu có chút vặn vẹo, như thế nào cũng không dám nghĩ chính mình sẽ bị một cái tát này
Hắn thô bạo cầm tay cô, dùng sức xiết chặt.
“A…” Cô nghe được