Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2014 lượt.

thuẫn.
"Hai con chẳng phải đều là thiên kim của Uông gia sao, có kém như thế nào thì cũng không nên đến mức đó chứ", bà ta có chút oán giận nho nhỏ, chị thì hiểu chuyện hào phóng thế này, em gái lại keo kiệt đến vắt cổ chày ra nước, cho tới bây giờ cũng chưa tặng bà ta món quá có giá trị nào.
"Mẹ, mẹ có lẽ không biết, không giống như vậy đâu" Ánh mắt của ả hàm chứa một tia thần bí.
"Không giống là không giống thế nào? Nói ta nghe chút đi", bà ta tò mò hỏi han.
Uông Giai Vi nhìn Ngải Châu Bích, đột nhiên cười khẽ, "Mẹ, có lẽ là thôi đi, bằng không mẹ lại nghĩ con nhiều chuyện, như vậy không tốt".
"Giai Vi, con nói như vậy, ta cũng không thích, ta không coi con là người ngoài, ấy vậy mà con lại coi ta là người dưng", vẻ mặt làm bộ có chút hờn giận.
"Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm, con không phải có ý đó, nếu mẹ muốn biết, con sẽ nói mẹ nghe, mẹ đừng giận con, được không?", ả cầm tay Ngải Châu Bích, làm nũng một chút.
"Như vậy mới được, chúng ta là người một nhà, hẳn là có cái gì thì nói cái đó, như vậy ta mới thích được a", bà ta vỗ vỗ lên tay ả. Uông Giai Vi nhìn chung quanh một chút, phát hiện không có người nào, liền lén lút nói: "Con là chị của Giai Trừng, nhưng mẹ con và mẹ cô ta từng có quan hệ chủ tớ, cho nên nói bối cảnh của mẹ cô ta không có gì, hơn nữa thanh danh cũng không được dễ nghe".
"Ah, xuất thân người hầu sao", điều này khiến Ngải Châu Bích có chút giật mình.
"Dạ, mà quan trọng hơn là, trước kia mẹ của cô ta, chính là mẹ nhỏ của con, từng bị con buôn bán sang Canada làm kỹ nữ, sau lại gặp được mẹ con, mẹ con có lòng tốt thu nhận bà ta làm người hầu, thế nhưng người mẹ nhỏ này của con tâm cơ quá nặng, thấy mẹ con hiền quá, vì để bản thân ở trong nhà con có một địa vị tốt, cho nên liền câu dẫn ba của con, sau đó thì trở thành mẹ nhỏ của con".
"Trời đất, mẹ của Uông Giai Trừng sao có thể xấu xa như vậy chứ? Xuất thân như vậy còn dám vác mặt đến chen chân vào danh gia, thật sự là không biết xấu hổ", Ngải Châu Bích hung hăng khinh bỉ một chút, bất mãn với Uông Giai Trừng càng tăng thêm.
Ngay từ đầu, bà ta đã chán ghét Uông Giai Trừng, nếu không phải cô ta lấy vị trí Hạ phu nhân để hấp dẫn bà ta, bà ta tuyệt đối sẽ không đồng ý cho người từng là vị hôn thê của Hạ Thiên Triệu gả cho con trai mình. Thật không ngờ là, vị trí Hạ phu nhân vẫn không lấy được, thậm chí ngay cả bóng dáng Hàn Nhất Nhất cũng không thấy đâu, nếu không phải vì cô ta sinh Chính Dương, bà ta tuyệt đối sẽ không cho cô ta sống dễ chịu.
"Cho nên mẹ con đã rất đau lòng, nhưng không còn cách nào khác, bởi vì năm đó bà ta mang thai Uông Giai Trừng, mẹ con nhất thời mềm lòng nên đã đồng ý với ba của con cho bọn họ ở lại Uông gia", ả vô cùng ủy khuất nói.
"Xem ra Uông Giai Trừng này cũng là kế thừa mẹ cô ta, năm đó vốn là muốn gả cho Hạ Thiên Triệu, kết quả bị từ hôn, ai cũng không nghĩ đến, chớp mắt cô ta đã thông đồng với con trai ta, cũng không biết con trai ta bị cái gì, cư nhiên muốn lấy nó, đàn bà xinh đẹp so với cô ta không ít, thật sự là không hiểu thế nào".
"Mẹ, là do con không tốt, năm đó Thiên Cơ vốn dĩ là kết giao với con, nếu không phải con sơ suất, em gái Giai Trừng của con sẽ không có cơ hội này, là hậu quả con không cẩn thận, nhưng sau này con mới biết thì ra cô ta mang thai con anh ấy, cô ta cầu xin con tác thành, cô ta nói cô ta yêu Thiên Cơ, con nhất thời mềm lòng mới đáp ứng, hơn nữa...", nói xong, viền mắt bắt đầu phiếm hồng.
"Ai nha, Giai Vi, con đừng khổ sở, không thể động thai khí, con bây giờ đang mang giọt máu của Hạ gia chúng ta a", bà ta ở bên cạnh trấn an ả.
"Mẹ, mẹ biết không? Điều khiến con khổ sở đó là, Giai Trừng cô ta không yêu Thiên Cơ, cô ta chỉ là vì muốn đặt chân vào Hạ gia, muốn có địa vị, bởi vì cô ta và Thiên Cơ sau khi kết hôn, Thiên Cơ cũng chưa từng được vui vẻ quá, điều này khiến con thật sự rất đau lòng", nước mắt của ả ào ào rớt xuống.
"Được rồi, được rồi, đừng buồn nữa, ta biết, ta đều hiểu, Giai Trừng kia a, bộ dạng ở nhà đối với Thiên Cơ cũng là cực kì lạnh nhạt, làm cho con trai ta trong lòng không thoải mái, thường xuyên không muốn về nhà, có điều ta tin tưởng, về sau Thiên Cơ nhất định sẽ ở nhà thường xuyên, bởi vì có một người vợ tốt như con, yêu thương nó như thế", bà ta vỗ vỗ bả vai Uông Giai Vi, "Ngoan, đừng khóc, đừng buồn nữa".
Ả thuận thế ngả vào vai Ngải Châu Bích, nhỏ giọng nức nở, vẻ mặt mơ hồ mang theo ý cười, ả đã thành công bước đầu tiên.






Trên khuôn mặt nhỏ nhắn Uông Giai Vi hưng phấn càng thêm vui vẻ.
"Uông Giai Trừng, mày đợi đi, tao sẽ cho mày biết sự lợi hại của tao, mày cướp đi cái gì, tao sẽ đoạt lại cái đó." Ả oán hận mà thề trong lòng
Ả đứng ở trong hoa viên, một mình hưởng thụ vui thích, chỉ là, có người đứng sau ả, thật muốn đá cho ả một cái ngã xuống đất, hung hăng mà giẫm lên đá.
"Uông Giai Vi." Cô ta đứng đằng sau ả, lạnh lùng mà gọi tên.
Ả nghe tiếng quay đầu lại, vừa thấy là cô ta, nhịn không được vỗ mặt mà cười. "À. . . hóa ra là m