Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.


Việc này như một thứ va vào đầu Lãnh Nghiêm
Lãnh Nghiêm còn đang kinh ngạc, không có thời gian lấy lại tinh thần, Hạ Thiên Triệu cười nói: " Lãnh tổng, hiện tại là thời gian tan tầm, tôi có thể mang vợ tôi đi ăn cơm chứ?"
"Lãnh tổng, chúng tôi đi trước." Hàn Nhất Nhất hơi cúi đầu, lại thoáng nhìn vẻ mặt anh trong mắt hiện lên có một tia đau xót, trong lòng cũng căng thẳng theo.
Lãnh Nghiêm buộc chính mình cười, "Vậy không làm phiền thời gian của Hạ thiếu cùng cô Hạ , còn có, năng lực làm việc của cô Hạ rất tuyệt!"
Hàn Nhất Nhẩt bị Hạ Thiên Triệu kéo lên xe, xe Lãnh Nghiêm từ bên kia đi tới, hai chiếc xe gặp thoáng qua.
Trong xe Hạ Thiên Triệu, Hàn Nhất Nhất một câu cũng không nói.
"Muốn ăn gì? Đồ ăn Trung Quốc hay cơm Tây?" Hắn nắm tay lái, ánh mắt nhìn đường phía trước.
Hàn Nhất Nhất chỉ nhìn ngoài cửa sổ, nhìn xe chạy qua chập chờn, về phần Hạ Thiên Triệu vừa mới nói gì, cô hoàn toàn không biết, giống như còn đang đắm chìm trong thể giới của chính mình.
Hạ Thiên Triệu mạnh mẽ lái xe chạy đến một bên đường, giẫm lên phanh, Hàn Nhất Nhất mất trọng tâm, theo xe lắc lư một chút, nhìn Hạ Thiên Triệu trầm mặc, trong lòng một trận run rẩy.
"Làm sao vậy?" Cô có chút bất an hỏi.
"Em muốn ăn đồ ăn Trung Quốc hay là cơm Tây?" Hắn cố kiềm chế bản thân
"Gì cũng được" Cô tùy ý nói.
"Cái gì cũng nói gì cũng được, hiện tại em phải nói cho anh biết là đồ ăn Trung Quốc hay là cơm Tây." Hắn đột nhiên tức giận, nghĩ đến cô vừa rồi say sưa lại là bởi vì cái tên Lãnh Nghiêm chết tiệt kia, hắn liền không khống chế được phát hỏa.
"Ăn một bữa cơm, tại sao nhất định phải lựa chọn như vậy chứ? Anh muốn ăn đồ ăn Trung Quốc thì ăn đồ ăn Trung Quốc, muốn ăn cơm Tây thì ăn cơm Tây." Hàn Nhất Nhất cũng buồn bực theo, vốn dĩ trong lòng phiền muộn, bị hắn làm cho càng thêm bực
"Bảo anh muốn ăn, anh đang hỏi em muốn ăn gì." Hạ Thiên Triệu ngầng đầu cùng cô nhìn nhau, tia lửa trong mắt hai người quấn quýt lấy nhau. "Có phải cảm thấy đồ ăn Trung Quốc cũng ngon, cơm Tây cũng ngon hay không, hai thứ đều muốn ăn."
Ngữ khí hắn bắt đầu trào phúng.
"Tôi không muốn ầm ĩ với anh, muốn ăn cơm thì chúng ta đi ăn cơm, cho dù cả hai đều muốn ăn, anh nói phải một người đàn ông phải yêu thương vợ, vậy anh cho tôi ăn hai thứ thì phải làm thế nào đây?"
Cô biết ý tứ của hắn nhưng cô cố tính trả lời theo ý mình, Cái gì đồ ăn Trung Quốc hay cơm Tây, không phải là ám chỉ cô là phụ nữ có lòng tham không biết nhục sao, vậy được rồi cô theo hắn.
"Được, em đã muốn ăn, vậy buổi tối hôm nay em phải ăn cho anh xem, nếu ăn không được, cũng đừng về nhà!" Hạ Thiên Triệu giống như đứa trẻ dỗi, mạnh mẽ khởi động xe, chuyển động tay lái , rất nhanh đi ra đường.
Trong nhà hàng trang trọng, tao nhã mà có một chút thâm trầm, bởi vì bên trong không có đèn, chỉ có ánh nến, trên từng cái bàn là một đóa hoa lan nhỏ cũng một cái ly thủy tinh.
Bên trong đại sảnh, bàn rất ít, không có âm thanh ồn ào, chỉ có tiếng đàn vi-ô-lông du dương.
Hàn Nhất Nhất cùng Hạ Thiên Triệu nhìn nhau mà ngồi, chỉ là vửa ngẩng đầu, có thể thấy nhau, Hạ Thiên Triệu nói với phục vụ ở trước mặt gọi đồ ăn Trung Quốc, còn có cơm tây, hơn nữa còn có một đống thức ăn khác
Hàn Nhất Nhất sao lại không biết, hắn chơi cô, thách đố cô.
Không mất nhiều thời gian, thức ăn được mang lên, Hàn Nhất Nhất nhìn đồ ăn được bưng lên tinh xảo như bức tranh, có chút không đành lòng xuống tay lại giống như vội vã muốn nếm thử
"Đồ ăn Trung Quốc, cơm Tây, đều có, đừng nói anh không thương em."
"Cảm ơn yêu thương của anh." Cô nghiến răng nói.
"Chồng thương vợ, vợ đương nhiên cũng sẽ không làm thất vọng tâm ý chồng, ăn đi!" Cùng hắn giả ngu, hắn làm cô như người câm ăn liên tục, có muốn nói không nên lời, hắn biết rõ tình tình cô mạnh mẽ không cúi đầu.
"Yên tâm đi, tôi sẽ không lãng phí!"
Hàn Nhất Nhất đã bắt đầu động đũa, thức ăn này, mỹ vị tinh xảo, nhưng số lượng đều rất ít, cô nghĩ hẳn là Hạ Thiên Triệu không biết, Hàn Nhất Nhất cô sức ăn luôn luôn tốt, hay nhất là cô thuộc kiểu người ăn thế nào cũng không béo.
Hạ Thiên Triệu ngồi vào chỗ đối diện cô, hắn thật muốn nhìn cô nuốt trôi hai phần ăn này như thế nào.
Nhưng rất nhanh, hắn liền phát hiện chính mình đoán sai rồi, đối với sức ăn của cô gái này, hắn quá coi thường, cô gái này cư nhiên không nhanh không chậm đem từng phần đồ ăn ăn hết, hơn nữa vừa ăn vừa đắc ý nhìn hắn
Phụ nữ ở trước mặt hắn, phần lớn ăn một chút đã nói no rồi, nếu không thì nói thức ăn này béo, nhiệt lượng cao, thức ăn này đầy mỡ, thế nào lại như thế này
Hắn ngoắc tay một cái, người phục vụ rất nhanh lại đi đến trước mặt Hạ Thiên Triệu, chỉ thấy người phục vụ liên tục gật đầu.
"Anh muốn tôi ăn, tôi cũng ăn rồi, không làm thất vọng anh nhé!" Thời điểm Hàn Nhất Nhất ăn xong miếng thịt bò cuối cùng, cảm giác bụng mình đã không chịu được.
"Gấp cái gì, còn nữa mà."
"Cơm Tây, đồ ăn Trung Quốc đều nếm qua, còn lại anh nếu muốn ăn, anh ăn đi." Hàn Nhất Nhất tức giận trả lời, lúc vừa rồi cùng người phục vụ tr