Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.
>"Tôi đỡ cô! Cô cẩn thận một chút!" Nói xong, Hàn Nhất Nhất đi đỡ ả, mà ả giả vờ không đứng vững, mất trọng tâm, tay cô không kịp đỡ lấy Uông Giai Vi, ngược lại giống như biến thành tay cô đẩy ả lại đằng sau, sau đó cô thấy thân hình nhỏ bé Hạ Chính Dương, sợ bị Uông Giai Vi va phải theo bản năng lùi về sau
"Chính Dương, cẩn thận. . ." Cô sợ hãi kêu lên, lập tức mặt biến sắc.
Cô dường như không do dự mà dùng cơ thể của mình đỡ Hạ Chính Dương, cô dùng sức kéo thân thể nó, nhưng cơ thể lại mất trọng tâm.
Một tiếng "Ùm. . ." Bọt nước văng khắp nơi
Thân thể Hạ Chính Dương ổn định, nó bò lên, lớn tiếng mà khóc "Bác. . . Bác. . ."
"Cứu người. . . Cứu người. . ." Hạ Chính Dương lớn tiếng kêu.
Uông Giai Vi thấy kế hoạch của mình không thành, nhìn thấy Hạ Chính Dương không ngừng kêu cứu người, Hàn Nhất Nhất còn đang trong hồ giãy giụa, ả không kêu cứu người, ngược lại ý niệm tà ác trong đầu hiện lên
"Hạ Chính Dương, mày không chết, mày vĩnh viễn chiếm vị trí cháu đích tôn Hạ gia, không thể. . . . Tuyệt đối không thể, vị trí này là của con tao, là của con tao. . ."
Nghĩ đến đây, ả vươn tay ra, định thần không biết quỷ không hay mà ném nó xuống hồ, làm cho hai người đi gặp Diêm Vương, thời điểm ả đang chuẩn bị vươn tay, Hạ Chính Dương lớn tiếng gọi Ngải Châu Bích.
"Bà nội. . . Bà nội. . ."
Vẻ mặt Uông Giai Vi méo mó, tay đang muốn vươn ra lập tức rút lại, nhìn theo hướng Hạ Chính Dương gọi, chỉ thấy Ngải Châu Bích cùng hai người hầu đã đi tới.
"Bà. . . Bà mau gọi người đến, bác cả không cẩn thận rơi xuống hồ, bác không biết bơi, nhanh. . ." Nó bày ra dáng vẻ lo lắng
Trong lòng Uông Giai Vi chỉ có thể cố nén không xuống tay với Hạ Chính Dương, âm thầm mà lẩm bẩm: "Hạ Chính Dương, lần này coi như mày gặp may! Lần sau, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày!"
Một lúc nhốn nháo, Hàn Nhất Nhất được cứu lên, mặc dù Ngải Châu Bích cũng không thích Hàn Nhất Nhất, nhưng cũng không muốn nhìn cô chết.
Sau khi cứu, Ngải Châu Bích lôi kéo Hạ Chính Dương nhỏ bé ra khỏi đám người
Trong phòng Ngải Châu Bích.
"Chính Dương, mau trả lại đồ cho bà nội." Ngải Châu Bích nhẹ nhàng nói
Hạ Chính Dương hơi chột dạ mà cúi đầu, không nói lời nào.
"Chính Dương, trẻ con không được nói dối, không được tùy tiện lấy đồ người khác, mau đưa ngọc bội trả lại cho bà nội, bằng không bà nội về sau sẽ không thích cháu."
"Bà nội đừng tức giận, đừng tức giận mà." Tiểu Chính Dương bị vẻ mặt tức giận của bà dọa tới.
"Không muốn bà nội tức giận vậy đem ngọc bội trả lại cho bà nội, như vậy bà nội có thể thích Chính Dương." Phòng bị Hạ Chính Dương làm loạn còn không có thu dọn, một đống lộn xộn.
"Ngọc bội đấy ở chỗ bác, không có trên tay Chính Dương." Hạ Chính Dương nói thật, nó nhớ rõ bác nói muốn nhìn, nó liền đưa cho bác.
"Cháu nói bác ngã xuống hồ?" Mắt Ngải Châu Bích trợn to, lớn tiếng mà nói. "Đúng vậy, chính là bác đó, bác còn cầm ngọc bội liên tục gọi mẹ nữa!" Hạ Chính Dương đang cố nhớ lại nói.
"Cái gì? Bác cầm ngọc bội gọi mẹ?" Ngải Châu Bích nghe xong cười to, thằng bé này đang làm cái gì vậy, không có suy nghĩ đến vấn đề khác.
"Bà nội, là thật, nếu bà không tin, chờ bác tỉnh lại, bà hỏi bác thì rõ thôi." Nhìn bà không tin mình nói, Hạ Chính Dương không phục lắm.
Vẻ mặt Hạ Chính Dương nghiêm túc làm cho Ngải Châu Bích kinh hãi, không khỏi suy nghĩ cẩn thận về lời nói của Hạ Chính Dương, "Bác cầm ngọc bội gọi mẹ, Tần Mạch Li cầm ngọc bội gọi mẹ, ngọc bội là Tần Mạch Li?"
Nghĩ đến đây, Ngải Châu Bích quả thực không thể tin được, ánh mắt mở to hơn, gắt gao tóm lấy thân thể nhỏ bé Hạ Chính Dương "Chính Dương, trẻ con không dược nói dối, lời cháu nói đều là thật?"
"Cháu tận mắt thấy, bác còn chảy nước mắt, nhìn ngọc bội còn gọi mẹ. . . Đau lòng khóc ." Nó chu cái miệng nhỏ nhắn nói.
"Chính Dương, Chính Dương, cháu nghe này, cháu cùng bà nội nói chuyện nhất định không thể nói cho người khác, biết không?" Ngải Châu Bích đột nhiên ý thức được trong chuyện này nhất định có vấn đề, Tần Mạch Li không thể vô duyên vô cớ cầm một miếng ngọc bội gọi mẹ, hơn nữa còn khóc.
"Tại sao ạ?" Chính Dương khó hiểu hỏi.
"Bởi vì người lớn không thể tùy tiện khóc, cháu nhìn bác khóc, nếu cho những người khác biết, bác sẽ càng buồn, hơn nữa sẽ thấy là rất trẻ con , như vậy không tốt, biết không?" Bà nói dối, lại mang theo nụ cười "Chính Dương nhất định không muốn bác lại buồn, phải không?"
"Vâng, tất nhiên ạ"
"Những lời này cháu sẽ không được nói cho người khác, mẹ cũng không được nói, đây là bí mật của cháu với bà, có biết hay không?" Nói xong bà vươn tay hướng Chính Dương ngoắc ngoắc.
Hạ Chính Dương vui vẻ vươn ngón tay nhỏ bé cùng bà nội nó ngoắc tay.
Toàn bộ nước đọng trong cơ thể Hàn Nhất Nhất được lấy ra sạch sẽ, vẻ mặt bác sĩ lại ngưng trọng.
Phía sau, Hạ Thiên Triệu cũng chạy về Hạ gia, nhìn Hàn Nhất Nhất đang nằm trên giường, sắc mặt hắn rất u ám.
"Bác sĩ Trần, con dâu tôi thế nào?" Hạ Trảm Bằng lo lắng hỏ