Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.

iai Trừng, không phải như vậy, mẹ chỉ hy vọng con sống tốt, sống hạnh phúc là được." Ngô Tĩnh giải thích. "Mẹ nói cho con biết, có phải bác gái làm hay không? Mẹ nói đi." Giai Trừng có chút không khống chế được cảm xúc.
"Con không nên hỏi, mẹ nói mẹ sẽ tự chăm sóc mình, con nhất định phải cẩn thận, chăm sóc mình cùng Chính Dương có biết hay không." Ngô Tĩnh căng thẳng mà lo lắng nói
"Mẹ, mẹ nói lời này có ý gì?" Uông Giai Trừng lau khô nước măt hỏi: " Có phải bác gái uy hiếp mẹ không? Có phải bác nói nếu mẹ không nghe lời của bác ý, bác ý bảo Uông Giai Vi làm cho con cùng Chính Dương ở Hạ gia không yên, có phải như vậy hay không?"
Uông Giai Trừng nhạy cảm mà sắc bén.
"Đúng vậy, Giai Trừng, cho nên con mau trở về, tin mẹ, mẹ nhất định sẽ chăm sóc chính mình." Ngô Tĩnh lại một lần nữa mà thúc giục cô ta, bà thực sự rất lo lắng con nhỏ Uông Giai Vi kia sẽ không từ thủ đoạn
Uông Giai Trừng dường như hiểu rõ. "Mẹ, mẹ yên tâm, mẹ chờ con! Đợi con một thời gian nữa, người một nhà chúng ta nhất định sống tốt qua ngày!"
Cô ta tạm biệt mẹ, nắm bắt thời gian trở về Hạ gia. Cô ta thực sự lo lắng, người đàn bà Uông Giai Vi này, chuyện gì đều có thể làm được, lòng của cô ta treo ở trên không trung.






Bóng dáng Hạ Chính Dương chạy qua chạy lại trong phòng Ngải Châu Bích, nó chạy khắp nơi, đột nhiên một thứ làm cho mắt nó sáng lên " Thứ này đẹp quá."
Bàn tay nhỏ bé của nó cầm chặt ngọc bội mà hôn vài cái, sau đó bóng dáng nhỏ bé cầm ngọc bội, chạy ra ngoài
Hàn Nhất Nhất nhìn thấy tiểu Chính Dương một mình chạy, không có người hầu, có chút lo lắng, nó chạy đến chỗ có nước chơi. Bóng dáng thằng nhỏ đi bộ thật đáng yêu, nhoáng một cái vụt qua, giống như con chim cánh cụt nhỏ
"Có một tiểu bảo bối thật tốt, không biết mình khi nào thì mới có." Trong lòng cô có chút hơi chạnh lòng (Chị nên đi nói chuyện với anh Thiên Triệu ==’)
Nhìn thấy đứa nhỏ càng chạy càng xa, đi đến chiếc cầu nhỏ bên hồ, cô lo lắng, ở phía sau gọi nó lại.
Hạ Chính Dương không do dự liền đưa cho Hàn Nhất Nhất, bởi vì trong tâm hồn non nớt của nó, Hàn Nhất Nhất có thể tin tưởng, bởi vì mỗi lần cô nhìn thấy nó sẽ hôn nó, cho nó ăn ngon thật là tốt
Tay Hàn Nhất Nhất nắm ngọc bội hơi run rẩy, thậm chí trong mắt nước mắt cũng rưng rưng " Mẹ. . . mẹ. . ."
Hạ Chính Dương nghiêng đầu thấy Hàn Nhất Nhất chảy nước mắt.
"Bác, bác không vui sao? Bác nhớ mẹ à? Tại sao bác gọi ngọc bội là mẹ? Ngọc bội là mẹ bác sao?" Tâm hồn non nớt, mang theo vô số nghi vấn.
Cô nắm ngọc bội quen thuộc trong tay, đau lòng.
Tay Hạ Chính Dương nhỏ bé kéo góc áo Hàn Nhất Nhất. " Bác, đừng khóc, đừng khóc, Chính Dương chơi với bác được không?"
"Chính Dương thật ngoan, nói cho bác, cái này lấy ở đâu?" Hàn Nhất Nhất mau lau nước mắt trên mặt.
"Cái này con tìm được từ trong phòng của bà, con thấy thật đẹp, rất thích, con muốn nói cho mẹ!" Nói xong nó cười khanh khách, vui vẻ nhìn Hàn Nhất Nhất, thứ tốt sẽ cùng mẹ chia sẻ, đó là suy nghĩ của Hạ Chính Dương ba tuổi.
"Chị dâu!" Một giọng nữ khá rõ ràng vang lên
Hàn Nhất Nhất ngẩng đầu, nhìn thấy Uông Giai Vi bụng hơi nhô ra đi tới, hiện tại bụng của ả đã to lên một chút, nhìn ra được là phụ nữ mang thai.
"Giai Vi" Cô lau khô nước mắt, quay sang mỉm cưởi nhìn ả.
"Chính Dương. . ." Ả cười rất thân thiết, lại làm cho Hàn Nhất Nhất thấy run rẩy.
Bà nội luôn muốn nó gọi ả là mẹ hai, nhưng Chính Dương không thích gọi ả là mẹ hai, bởi vì nó ghét ả, ghét cha trở về thời gian ở cùng người đàn bà này nhiều hơn ở cùng mẹ.
Hàn Nhất Nhất bản năng nắm tay Hạ Chính Dương, cười nhẹ nhàng với Uông Giai Vi: "Tôi mang Chính Dương đi tìm mẹ nó, nó liên tục ầm ĩ bảo tôi tìm mẹ giúp nó, thằng bé này bám quá."
Nói xong, cô liền muốn rời đi
"Chị dâu, không cần vội, em gái em về nhà mẹ đẻ, đoán chừng phải đợi một lúc nữa mới có thể trở về đây, không bằng chúng ta mang theo Chính Dương đi một chút đi!" Ả cười như trước.
Ả càng cười như vậy, nhìn không có tâm tư gì, Hàn Nhất Nhất càng hoảng sợ, bởi vì Uông Giai Vi vẫn sẽ không là một người tốt
"Bác, con không muốn ở cùng người này, con muốn ở cùng mẹ, con ghét người này!" Hạ Chính Dương phản đối.
Sắc mặt Uông Giai Vi xấu hổ nhưng lại bất lực.
Hàn Nhất Nhất cười bất đắc dĩ với ả, nắm tay Hạ Chính Dương đi đến chỗ của ả, Uông Giai Vi lùi xuống cho bọn họ đi qua, chỉ là ả đang nhìn ra hồ, một cảm xúc trả thù mãnh liệt đột nhiên dâng lên
"Ai da. . ." Ả che bụng, đột nhiên kêu to một tiếng.
"Cô làm sao vậy?" Hàn Nhất Nhất bản năng chạy tới, dù sao cũng là người thân, cho nên khó tránh khỏi sẽ có chút khẩn trương.
"Chị dâu, em đột nhiên thấy đau bụng, không biết có phải ăn thứ gì linh tinh hay không?" Ánh mắt của ả chỉ là vẫn nhìn Hạ Chính Dương và hồ lớn phía sau, nếu giả vờ thành Hàn Nhất Nhất không cẩn thận để Hạ Chính Dương ngã xuống hố, như vậy không liên quan đến ả.
Tốt nhất là Hạ Chính Dương có thể chết đuối, ả tập trung tinh thần hãm hại Hạ Chính Dương


XtGem Forum catalog