Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.

an sát vết sẹo của cô. Vết sẹo này dường như có chút không ổn, đến tột cùng không ổn ở đâu? Hạ Thiên Triệu cố gắng muốn tìm ra đáp án.
“Cố ý.” Miệng hắn khẽ phun ra hai chữ này.
Đúng vậy. Vết sẹo này dường như rất cố ý. Tay hắn nhịn không được dừng ở trên vết sẹo của cô nhẹ nhàng mà vuốt ve.
Cư nhiên vết sẹo là trơn nhẵn. Hắn càng thêm sửng sốt, hoàn toàn đã quên mục đích đến đây của mình là gì.
Giờ phút này tay hắn đang sờ vào cái vết sẹo kia. Dường như cảm giác được rất khác thường, hắn nhẹ nhàng mà chà sát.
Hạ Thiên Triệu có chút ngạc nhiên, lẽ nào bản thân thật sự đã suy nghĩ quá nhiều? Hắn buồn bực nhìn vết sẹo đang tồn tại kia, không có bất kỳ thay đổi nào, bàn tay ngừng lại trên khuôn mặt cũng không di chuyển nữa.”Thiên Triệu, anh đang làm gì vậy?” Một giọng nữ thanh lệ vang lên.
Cô ta không dám tin nhìn một màn trước mắt, tay của Hạ Thiên Triệu lưu luyến trên khuôn mặt của Hàn Nhất Nhất, như là một loại âu yếm.
Hạ Thiên Triệu nhìn thoáng qua Uông Giai Trừng, cái gì cũng không nói.
Cô ta chưa từ bỏ ý định mà bước đến, cứ gọi tên của Hàn Nhất Nhất: “Nhất Nhất….Nhất Nhất….”
“Cô ấy làm sao vậy? Sao lại ra như vậy?” Cô ta thì thào tự hỏi, khóe mắt ưu thương nhìn Hạ Thiên Triệu.
Hạ Thiên Triệu mới nhớ lại, Hàn Nhất Nhất lúc này không phải đang ngủ, mà là có khả năng thực sự đã xảy ra chuyện, lòng hắn đột nhiên trở nên khẩn trương khác thường.
Không một chút do dự, hắn một tay đem Hàn Nhất Nhất ôm ngang vào trong lòng mình, ngay cả nhìn cũng không nhìn Uông Giai Trừng đến một cái liếc mắt.
“Thiên Triệu, anh muốn đưa Nhất Nhất đi đâu?” Uông Giai Trừng khẩn trương lo lắng hỏi.
“Bệnh viện.” Hắn chỉ để lại hai chữ ngắn gọn, nhanh chóng chạy ra cửa kêu to: “A Kim, chuẩn bị xe, nhanh!”
Uông Giai Trừng cắn môi, từ trong ánh mắt của hắn cô thấy được chính là sự khẩn trương, đối với Hàn Nhất Nhất hắn khẩn trương như vậy, cô dù có ngu ngốc cũng hiểu rõ, huống chi cô còn là người phụ nữ nhạy cảm như vậy.
Nhưng tất cả điều này, chẳng hề ảnh hưởng đến cô, cô sẽ không buông tay, Uông Giai Trừng lựa chọn im lặng đứng phía sau.
A Kim nghe xong điện thoại quay trở lại, chỉ thấy bóng lưng Hạ Thiên Triệu ôm Hàn Nhất Nhất tiến vào xe, hắn như xẹt qua một tia hoảng sợ, không nói hai lời, tìm một chiếc xe đi theo họ, lúc này hắn không thể để xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.
Bóng đèn phòng cấp cứu vụt tắt, bác sĩ tháo khẩu trang.
“Thế nào?” Tuy rằng hắn lo lắng như lửa đốt, nhưng trước sau vẫn bình tĩnh theo tác phong của hắn.
“Trong cơ thể bệnh nhân có lượng lớn AsO3, còn có thuốc ngủ.” Bác sĩ trả lời.
“AsO3?” Hạ Thiên Triệu có chút nghi ngờ hỏi.
“Đúng, AsO3, thường gọi là thạch tín.” Bác sĩ lại nói: “Hẳn là từ từ đi vào trong cơ thể bệnh nhân, nói cách khác, có thể là bệnh nhân chọn cách tự vẫn từ từ, cũng có thể là bị người khác hạ độc từ từ.”
Đầu lông mày của Hạ Thiên Triệu nhíu chặt lại, Uông Giai Trừng cũng căng thẳng theo, chuyện như vậy thật là đáng sợ.
“Vậy cô ấy có nguy hiểm không?” Đây mới là điều hắn quan tâm nhất hiện nay.
“Ngài yên tâm, hẳn là không việc gì, độc tố trong cơ thể đã được thanh lọc, thế nhưng bệnh nhân cần nghỉ ngơi, hồi phục thể lực, phải tĩnh dưỡng chừng mười ngày đến nửa tháng.”
“Cảm ơn ông, bác sĩ Tần.” Hạ Thiên Triệu đáp tạ nói.
Uông Giai Trừng đứng ở phía bên kia giường bệnh, cảm giác bản thân đột nhiên như là một người ngoài cuộc.
Hạ Thiên Triệu trông chừng bên giường của Nhất Nhất, tay không tự chủ được mà nắm lấy tay cô, như muốn đem sức lực của chính mình truyền vào trong cơ thể cô, dù cho cô vẫn khép chặt hai mắt hoàn toàn hôn mê.
Thiên Triệu, để em đến chăm sóc Nhất Nhất nhé!” Uông Giai Trừng nhỏ giọng mà ôn nhu nói, hình ảnh như thế giống như một lưỡi dao đâm vào lòng cô ta.
“Cô về đi!” Hắn chỉ lạnh lùng thốt ra vài từ, thậm chí ngay cả quay đầu lại nhìn cũng không liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Uông Giai Trừng dùng răng cố sức cắn môi dưới, vắt hết óc.
“Thiên Triệu, anh nói Nhất Nhất là tự bản thân muốn làm như vậy sao? Hay là?” Thanh âm của cô rất nhu hòa, nhìn không thấy có bất kỳ bất mãn nào, thậm chí còn hơi có chút đau buồn, thân thể của cô cũng đến gần bên cạnh Hạ Thiên Triệu.
Hạ Thiên Triệu nghe vậy nhưng chỉ nhíu chặt lông mày, hắn cũng muốn biết, tất cả việc này đến tột cùng là chính cô ấy muốn đi đến bước đường này hay còn có ẩn tình nào khác?
“Nhất Nhất có phải bị ủy khuất gì không?” Cô tiếp tục ngoảnh lại tự hỏi, nhưng ánh mắt vẫn lưu lại trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Hạ Thiên Triệu, cô quả thật là chờ mong hắn có thể dời đôi mắt thâm thúy liếc nhìn cô một cái.
Bàn tay Hạ Thiên Triệu nhẹ nhàng đặt lên trán của Nhất Nhất, không chút nào chú ý đến Uông Giai Trừng đứng bên cạnh, “Tôi sẽ cho cô câu trả lời!”
Nói xong, hắn buông bàn tay của Nhất Nhất, đứng lên nhìn Uông Giai Trừng, “Nếu như cô ấy tỉnh, báo cho tôi!”
Khuôn mặt Uông Giai Trừng tươi cười như hoa, cố gắng gật đầu. Si ngốc mà nhìn Hạ Thiên Triệu đi khỏi cửa, ngay cả bóng lưng cao lớn của hắn cũng khắc sâu