Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.
tại sao cậu chỉ hại chết một mình cô ấy?” Hạ Thiên Triệu truy đến cùng. “Đàn bà nhiều như vậy, ngoại trừ Tĩnh Ân tiểu thư, Hàn Nhất Nhất là người duy nhất làm cho Hạ thiếu đại khai sát giới, vì ngăn cản bi kịch lại xảy ra, tôi phải thay Hạ gia giải quyết cô ta, chẳng sợ trả giá sinh mệnh của tôi.” Ánh mắt hắn vẫn là trấn tĩnh như thế.
Hạ Thiên Triệu lại một lần nữa lớn tiếng “Tôi nói rồi, tên cô gái kia không được ai nhắc tới!”
“Hạ thiếu cần gì phải khăng khăng một mực như vậy, thời điểm nên buông tay tại sao không thể buông ra chứ?”
“A Kim, cậu có thể khuyên thiếu gia tôi buông ra, tại sao nhìn đến thiếu gia tôi yêu một cô gái thì ngược lại muốn giết cô gái này chứ? Đây không phải là rất không hợp lý sao?” Hạ Thiên Triệu không buông tha bất luận một khe hở.
Thực rõ ràng, ánh mắt A Kim có một tia bối rối, cố gắng che giấu.
“Hạ thiếu yêu một người là phúc hay họa, phải xem đã yêu dạng đàn bà nào, mà cô gái Hàn Nhất Nhất này nhất định là họa!” Hắn không nhanh không chậm mà trả lời, trong ánh mắt không hề có một tia bối rối.
“Bậy bạ.” Hắn tức giận phun ra hai chữ.
“A Kim cho tới bây giờ là một người dám làm dám chịu!” Đối với chuyện này hắn không giải thích bất kỳ lời nào cả.
Hạ Thiên Triệu biết, muốn moi được thông tin từ miệng A Kim, chẳng khác nào nhổ răng cọp. Hiện tại chuyện duy nhất có thể làm chính là tin tưởng hắn. Sau đó chậm rãi theo dõi hắn.
A Kim đi theo Hạ Thiên Triệu ba năm, hắn rất hiểu Hạ Thiên Triệu. Cho nên, vì Hạ gia, vì phu nhân, hắn sẽ không cho chính mình đường để rút lui, lại càng không cho Hạ gia thêm phiền phức. Hắn là do người thân cận phu nhân lựa chọn.
Tay Hạ Thiên Triệu chậm rãi buông áo A Kim ra.
Khi hắn đứng lên, khóe miệng lại phun mạnh ra một ngụm lớn máu tươi, ánh mắt bắt đầu chậm rãi nhắm lại “Phu nhân, tôi nên làm đều đã làm, không thể hoàn thành nhiệm vụ bà giao cho tôi, thực xin lỗi, trừ bỏ con đường này, tôi không có cách nào tốt hơn, người chết vĩnh viễn sẽ không bán đứng phu nhân!” “Hạ thiếu, nguy rồi, A Kim tự sát!” Bên cạnh một người nhìn chăm chú vào A Kim, vệ sĩ lớn tiếng kêu lên.
Hạ Thiên Triệu lập tức ngồi xổm xuống, lại chỉ thấy hắn đã bình thản mà nhắm mắt lại, hơi thở đã ngắt.
“A Kim, cậu cần gì phải như vậy!” Trong lòng Hạ Thiên Triệu trào ra một trận đau lòng, dù sao A Kim không phải người khác, hắn đã từng là người Hạ gia rất tín nhiệm.
Sau đó, cha đặc biệt đem A Kim sắp xếp ở bên người hắn, chính là hy vọng bên người hắn có nhiều người tin cậy một chút. A Kim chết, là một lời cảnh cáo, hắn nợ cha hắn một mạng người.
A Kim chết như thế nào làm cho hắn hoang mang lớn hơn nữa, anh ta vì Hàn Nhất Nhất mà chết. Mặc dù là trước đây anh ta hại Hàn Nhất Nhất, nhưng chuyện như vậy không nói rõ nguyên nhân được.
—————–
Hàn Nhất Nhất nín nhịn không muốn vạch trần A Kim, cô cảm thấy được, A Kim là người của Hạ Thiên Triệu, không chừng tất cả điều này là do Hạ Thiên Triệu dạy dỗ cô. Cho dù không phải, cô cũng không muốn gây chuyện sinh sự.
Cô ở bệnh viện ngẩn ngơ ba ngày, ngoại trừ ăn cơm, ngủ chính là châm cứu giải độc. Uông Giai Trừng mỗi ngày đều đến thăm cô, mỗi ngày đều là vẻ mặt hồng hào, vui vẻ mà miêu tả Hạ Thiên Triệu thật là tốt, cô ta với Hạ Thiên Triệu yêu nhau thế nào.
Hàn Nhất Nhất càng thêm thích im lặng, lựa chọn mỉm cười.
——-
Gần biệt thự Uông gia.
Một chiếc xe Maserati chậm rãi dừng lại.
Người đàn bà ngồi ở ghế phụ giơ tay vây lấy thắt lưng người đàn ông, “Em cũng muốn tới!” Thanh âm của ả quyến rũ động lòng người, ánh mắt sáng ngời lộ ra chút ái muội.
“Chúng ta có thể đem hai loại làm cho lâu hơn lâu hơn . . . .” Người đàn ông quay đầu lại, cười xấu xa mà nhìn ả.
“Lâu hơn như thế nào?” Tay ả chậm rãi hướng phía dưới tìm kiếm, mà ánh mắt lại khiêu khích và dụ dỗ hắn. “Dùng thanh âm của em, lâu hơn, lâu hơn, lại lâu hơn!” Chân hắn nhẹ nhàng mà giẫm lên phanh, một tay lại kéo đầu của ả gần thân thể hắn, hô hấp của hắn có chút nặng nề.
“Anh gấp?” Đầu của ả hơi phản kháng mà ngẩng lên, tay cô ta lại cảm nhận được nơi tư mật của hắn rõ ràng thay đổi.
“Em tra tấn anh, Tiểu yêu tinh!” Giọng hắn mang theo một tia sủng nịnh.
Nói như vậy, Uông Giai Vi rất thoải mái, tay ả nắm nơi mẫn cảm của hắn, làm cho nó ở trên tay ả chậm rãi trướng đại, trướng đại nữa.
Hạ Thiên Cơ hơi nhắm mắt lại. . . .
Ả cảm nhận được hắn đang hưởng thụ, tay ả bắt đầu nhẹ nhàng mà di chuyển, ả thích nhìn thấy người đàn ông hiện tại vì ả khiêu khích bao trùm trở nên dễ chịu, trở nên gấ gáp. Mà ả luôn có thể từng bước một làm cho người đàn ông này chiều theo ý muốn của ả.
“Thích không?” Ả khẽ cắn vành tai của hắn, tay thoáng dùng thêm sức.
“A!” Hạ thân Hạ Thiên Cơ vừa thoải mái vừa hơi đau trướng, tra tấn thần kinh hắn.
“Tiểu yêu tinh hại người.” Từ khi cùng Uông Giai Vi có lần đầu tiên, đối với thân thể người đàn bà này hắn lại càng say mê, hắn không thể không thừa nhận, ả có thể phối hợp như vậy, hai người lại ăn ý như thế.
“Em chính là muốn hại người, làm hại anh vĩnh viễn đều rất nhớ em