XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

!” Nhịp điệu trên tay ả từ chậm lại trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Giai Vi, mau một chút!” Thanh âm của hắn có chút kiềm nén, bàn tay nhỏ bé của ả luôn dễ dàng như vậy mà nắm giữ điểm mẫn cảm của hắn.
“Em chính là muốn tra tấn anh, từ từ tra tấn anh.” Nụ cười của ả nói vậy, tốc độ trên tay đột nhiên trở nên rất nhanh lại đột nhiên ngừng lại.
Thân thể Hạ Thiên Cơ đã cấp tốc bành trướng, ngừng kiềm chế.
Hắn nâng cằm của ả lên, dùng sức mà hôn, trằn trọc cùng cái lưỡi của ả . . . .
Uông Giai Vi ở dưới nụ hôn cuồng dã của hắn, thực dễ dàng liền đánh mất chính mình, ả không phải chưa từng biết tư vị hôn môi đàn ông như thế nào. Nhưng người có thể có kỹ thuật hôn thành thực như Hạ Thiên Cơ thì quả là hiếm có. Ả vừa mới bắt đầu say đắm, Hạ Thiên Cơ một phen buông ả ra. Sau đó đem đầu của ả ấn đến chỗ bắp đùi chính mình. Bản năng Uông Giai Vi muốn ngẩng đầu lên, Hạ Thiên Cơ không có cho ả cơ hội ngẩng đầu, đè lại đầu của ả, không cho phép ả ngẩng đầu lên.
“Giai Vi, anh thích em giúp anh!” Thanh âm của hắn trầm thấp, lại tràn ngập hấp dẫn.
Uông Giai Vi vừa nghe đến hắn gọi tên của ả, đặc biệt dục vọng mãnh liệt đốt cháy, thời điểm kêu tên ả, tim ả không khỏi đạp cuồng loạn lên. . . .
Uông Giai Vi không cự tuyệt nữa, thành thạo mà cởi khóa quần của hắn. . .
Vật thể thật lớn đập vào tầm mắt của ả, tay ả nhẹ nhàng vuốt ve, miệng từ từ kề sát nó, nhẹ nhàng liếm một chút.
“Ân. . . .” Thanh âm của hắn rất thấp rất thấp, tay hắn ấn đầu ả xuống, duy trì trạng thái vốn có.
Ả biết, thanh âm của hắn chính là cổ vũ ả tiến thêm một bước táo bạo hơn nữa.
Miệng của ả đối diện với nó, từng chút từng chút, nghe theo mà chậm rãi từ trên ngậm xuống, cho đến khi ngậm toàn bộ, lại nghe theo mà trượt từ dưới lên trên.
Thân thể Hạ Thiên Cơ thoải mái, thả lỏng cực điểm lại giống như nghẹt thở đến cực điểm.
“Đừng có ngừng!” Tay hắn lại một lần nữa ấn đầu ả xuống, tay kia trượt về phía sau lưng của ả, thành thạo mà cởi khuy áo ngực bên trong của ả, lại đi tới phía trước, ở nơi phấn hồng kia của ả nhẹ nhàng mà lôi kéo.
Nhìn ả bị chặn trong miệng không thể phát ra bất kỳ âm thanh gì, nhưng thân thể lại nhịn không được mà run lên một chút.
Hai người trong không gian nhỏ hẹp, nhưng lại có kích tình mãnh liệt thay đổi khác thường, hai người khiêu khích lẫn nhau, chạm vào thân thể của nhau, thẳng đến khi hai bên đều không thể kiềm chế được nữa mới triệt để tiến nhập lấy nhau, lại cùng phát ra âm thanh kết hợp thỏa mãn hơn nữa.
—————————————————————–
Uông Giai Trừng sớm rời xa taxi một khoảng, chậm rãi đi về phía biệt thự Uông gia, trên mặt toàn là mệt mỏi rã rời, so với lúc đi vào bệnh viện thì đối lập rõ ràng.
Cô ta mỗi ngày đều đến bệnh viện, nhưng không lần nào gặp được Hạ Thiên Triệu.
Cô ta cũng đã gọi điện thoại cho Hạ Thiên Triệu mỗi lần, Hạ Thiên Triệu lại chỉ nói mấy chữ.
“Tôi biết.”
“Tạm biệt!”
Một câu quan tâm cũng không có, mà cô ta lại còn phải ở trước mặt Hàn Nhất Nhất làm ra vẻ cô ta vẫn được Hạ Thiên Triệu yêu thương, mặc dù rất mệt, nhưng trong lúc giả bộ lại hạnh phúc như vậy, giống như Hạ Thiên Triệu thực sự đối xử với cô ta như thế.
Ngay khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, bởi chiếc xe thể thao ven đường có chút rung chuyển, hướng về bên đó, cô ta thấy có chút quen thuộc lại là lạ.
Lúc ở trường, những tên công tử có tiền, thường cùng vài cô gái ở trong xe làm chuyện mờ ám, tình huống dữ dội bên trong cùng với tính năng của xe có liên quan đến tần suất rung chuyển của xe.
Bên trong chiếc xe đậu bên cạnh biệt thự Uông gia, phát sinh chuyện như vậy, càng thúc đẩy lòng hiếu kỳ của cô ta.
Cô ta đi từ từ hướng tới gần chiếc xe, chiếc xe toàn một màu đen, có một miếng chắn nho nhỏ, chỉ thấy một cô gái đầu tóc rũ rượi, không thấy rõ ánh mắt cùng khuôn mặt, cô ta thoáng ngừng một chút, nghe được thanh âm rất nhỏ.
“Nga! Nhanh. . . . . Đã muốn tới rồi. . . A. . .”
“Chịu không được, ân. . . . Mau mau. . . . Giai Vi. . .”
“Muốn chết, thoải mái suýt chết. . . . A. . . . Ân. . .” Thanh âm rất nhỏ, như ẩn như hiện, thế nhưng khẳng định thanh âm bên trong xe chắc chắn rất lớn.
Mỗi một âm thanh đối thoại, kích động làm rối loạn thần kinh cô ta, khuôn mặt Uông Giai Trừng không khỏi đỏ lên, mất tự chủ mà chạy trối chết.
_________________________________________________
“Uông Giai Trừng!”
Uông Giai Trừng vừa mới vào đến biệt thự liền bị người khác gọi lại, bước chân cũng ngừng lại.
“Chị!” Cô ta hơi mỉm cười, dưới ánh đèn, làn da trắng nõn của cô ta, nhìn rất yếu ớt nhưng lại đáng yêu.
Nhớ tới một màn vừa mới nghe được, cô ta có chút không dám nhìn thẳng Uông Giai Vi.
“Đẹp chứ?” Ả đi tới trước mặt cô ta, bộ dạng rất tùy tiện, không chút sửa sang.
“Cái gì?” Cô ta có chút khó hiểu hỏi lại, căn bản là không có liên tưởng đến một màn vừa nãy mới nhìn thấy.
“Vừa rồi, đẹp chứ?” Ánh mắt của ả trực tiếp nhìn cô ta, như muốn nhìn thấu Uông Giai Trừng.
“Chuyện kia. . . . Em không có cố ý.” Thanh âm của cô ta nhỏ như muỗi.
“Ba!” Một âm thanh vang lên