XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.

c trên người cô.
“Anh làm gì vậy?” Hàn Nhất Nhất có chút căng thẳng hô lên.
“Cô có cảm thấy thẹn với lòng mình một chút nào hay không vậy, A Thất ở cửa bệnh viện chờ cô, cô lại mặc quần áo của thằng đàn ông khác mà trở về, trong mắt cô còn có tôi hay không?” Hắn lớn tiếng hướng cô gào thét, trong mắt có chút tơ máu đỏ ửng, cả người đều tăng thêm vài phần nguy hiểm, giờ phút này Hạ Thiên Triệu không thể kiềm chế tức giận.
“Tôi. . . . . .” Nghĩ đến A Thất, Hàn Nhất Nhất vẫn là có chút tự trách, đều do cô quá ích kỷ.
“Thế nào, không còn lời nào để nói sao?”
“Khụ khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Hàn Nhất Nhất liên tục ho khan, mới có thể hít thở không khí.
Hai người lâm vào tình thế căng thẳng, không khí trở nên ngưng trọng.
Hàn Nhất Nhất ngồi xổm trên mặt đất, đưa tay ra kiểm tra áo khoác bị Hạ Thiên Triệu ném sang một bên, mà động tác này đã hoàn toàn chọc giận Hạ Thiên Triệu.
Hắn giơ chân dẫm nát áo khoác trên mặt đất, bất luận cô dùng sức thế nào cũng không có cách nào giữ được chiếc áo đó.
“Anh rốt cuộc muốn như thế nào?” Hàn Nhất Nhất ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của hắn.
“Hàn Nhất Nhất, lời này hẳn là tôi hỏi cô mới đúng!” Hắn từ trên cao nhìn xuống, không cho phép bất luận kẻ nào xem thường.
“Đây là áo của bạn tôi, tôi còn phải trả lại.” Hàn Nhất Nhất thẳng thắn mà trả lời đáp án từ đáy lòng mình, nguyên bản chính là cô muốn giặt sạch áo khoác này rồi sẽ tìm một cơ hội trả lại cho Lãnh Nghiêm.
“Đàn bà nói dối, ngay cả mắt cũng không nháy một chút!” Hắn ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng cô, như là phải xem bằng được thứ hắn muốn trong mắt của cô.
“Tin hay không tùy anh!” Thái độ của cô thờ ơ mà cương quyết.
“Phanh. . . . . .” Một âm thanh vang lên, Hàn Nhất Nhất bị Hạ Thiên Triệu một phen ném lên trên nền nhà, thân thể hắn nhanh chóng nhào tới.
“Anh muốn làm gì?” Hàn Nhất Nhất theo bản năng giơ tay nắm chặt cổ áo.
“Từ lúc nào thì biết phòng ngự thế, thế nào, nhanh như vậy đã muốn thủ tiết sao?” Trong mắt hắn trừ bỏ châm chọc chính là phẫn nộ, hắn thật muốn nhìn thấy người đàn bà ở trước mặt hắn làm ra vẻ lãnh đạm này, thận trọng trong mỗi bước đi, mà trước mặt người đàn ông khác lại thản nhiên tươi cười, xem xem bản chất con người cô ta là cái dạng gì?
“Anh thần kinh!” Hàn Nhất Nhất bị hắn tức giận vô lý nên có chút bực tức, cô chán ghét đàn ông như vậy, luôn không phân biệt tốt xấu mà đem người khác áp đặt theo cách suy nghĩ của bản thân.
Hạ Thiên Triệu không hề để ý tới cô, đè lên thân thể của cô, dùng sức kéo tay cô đang đặt ở trước ngực, gắt gao mà đem tay cô áp trên mặt đất.
“Hạ Thiên Triệu, anh buông tay ra!” Thanh âm của cô mang theo phẫn nộ.
“Cư nhiên học được cách tức giận, xem ra người đàn ông kia rất có vị trí trong lòng cô.” Tay hắn đang đè tay cô càng thêm dùng sức, Hàn Nhất Nhất cảm giác giống như tay mình bị bẻ gãy vậy.
“Đúng, anh ấy rất quan trọng, như thế được rồi chứ? Nếu như anh cũng có lòng tốt, anh có thể thả tôi, tôi rất xấu xí không xứng xách giày cho anh, người đẹp anh muốn có bao nhiêu mà chẳng được, các cô ấy có thể phục vụ khiến anh thấy thoải mái, nếu như tôi làm cho Hạ thiếu thấy chán ghét, tôi cũng có thể xin Hạ thiếu giơ cao đánh khẽ hay không, tôi là người không có bất cứ thứ gì cả!” Hàn Nhất Nhất nói một hơi, không có ý định dừng lại, những lời này cô đã muốn nói ra từ lâu.
Hạ Thiên Triệu vẫn duy trì tư thế ban đầu, trong ánh mắt thâm thúy có thể phun ra lửa.
“Cô càng ngày càng to gan, cư nhiên dám bàn điều kiện với tôi.”
“Hạ thiếu, tôi không phải bàn điều kiện với anh, tôi là cầu xin ngài!” Lần đầu tiên cô thành khẩn như vậy mà đi cầu xin một người, cầu xin hắn thả cô.
Hạ Thiên Triệu lựa chọn thô bạo mà cự tuyệt.
“Soạt. . . . . .” Quần áo nháy mắt bị xé rách .
“Hạ Thiên Triệu, anh không thể lưu manh như vậy!” Hàn Nhất Nhất gần như muốn khóc.
“Tôi lưu manh như vậy đấy, cô là tôi mua về, cô nghĩ tôi lưu manh tôi liền lưu manh cho cô xem, cô cả đời này sẽ phải nhớ rõ tên của Hạ Thiên Triệu tôi.” Hắn bá đạo mà tàn nhẫn, thực chuẩn xác mà cắn nụ hoa phấn hồng của cô.
“Đừng!” Cô lớn tiếng kêu lên.
Phụ nữ có muốn phản kháng, cũng không thể chống lại sức lực của đàn ông, huống chi Hạ Thiên Triệu là một người đàn ông trưởng thành.
Hắn cắn cô, dùng sức đến thô bạo, đau đến mức thân thể Hàn Nhất Nhất rét run.
“Buông. . . . . .” Tay cô ở trên vai hắn dung sức mà bấm, một chút sức lực phản kháng cũng không có , thanh âm cũng đã trở nên vô lực.
“Hạ Thiên Triệu, anh không thể như vậy. . . . . . Anh không thể như vậy. . . . . . Không thể. . . . . .” Nước mắt của cô dọc theo mặt chậm rãi chảy xuống dưới, yên lặng không có một chút âm thanh.
Kỹ xảo nắm giữ, quần dài bị Hạ Thiên Triệu thuận lợi cởi bỏ, lộ ra quần lót màu trắng, tay hắn dùng sức lôi kéo, quần lót màu trắng liền rơi xuống.
Trên mặt quần lót màu trắng lại có một tảng lớn màu đỏ, ngẩn người một hồi, hắn mới bừng tỉnh.
Hắn nắm chặt tay, sau đó hung hăng đấm sang một bên, xoay người một cái, không do dự từ trên người cô