Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

ất không có mặt mũi, lại càng không phải bạn bè!” Phải biết rằng, nơi này rất khó bắt được xe, đi lại quanh đây đều là xe của cá nhân, không có đón khách.
Hàn nhất nhất cắn môi, không nhắc lại nữa.
Cửa sổ chậm rãi mở ra, bên tai vang lên thanh âm trầm thấp của anh ta: “Có thể là trong xe rất buồn, Tiểu Bạch muốn thay đổi không khí.”
Quả nhiên, khi cửa sổ mở ra, Tiểu Bạch liền trở nên im lặng .
Hàn Nhất Nhất đón nhận ánh mắt của anh ta, dịu dàng mà mỉm cười, có một loại tình cảm tốt đẹp nảy sinh ở đáy lòng cô.
“Số nhà của cô là bao nhiêu?” Thanh âm của anh ta vẫn ôn nhu như trước.
Hàn nhất nhất mới giật mình quay lại, “Số 200 phía trước anh có thể dừng lại.”
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Trong lòng cô rối bời, ngày đầu tiên đến luôn rất nhiều, mà cô cũng cảm giác được phía dưới rất ấm áp, không cần nghĩ nhiều, ghế xe khẳng định đã bị bẩn.
Chân anh ta bắt đầu chậm rãi đạp phanh, “Khi cô cùng một chỗ với tôi dường như cô rất căng thẳng, tôi đã làm cho cô sợ hãi sao?”
“Không. . . . . . Không. . . . . . Không phải. . . . . .” Hàn Nhất Nhất vội vàng lắc đầu giải thích.
“Tốt lắm, về đến nhà rồi , hy vọng chúng ta có duyên gặp lại!” Nói xong, anh ta đứng dậy, rất thân thiết mà giúp cô mở cửa xe.
Hàn Nhất Nhất ngồi ở ghế phụ, lại không biết phải đi xuống như thế nào, thực là mất mặt mà.
“Làm sao vậy? Còn luyến tiếc không xuống sao?” Anh ta mỉm cười kèm theo một chút trêu chọc.
“Không phải, cái kia. . . . . . Cái kia. . . . . .” Lại nữa rồi, cô phải giải thích như thế nào đây, trời ạ, cứu giúp đi! Hàn Nhất Nhất bối rối chết mất.
Anh ta có chút nghi ngờ ánh mắt nhìn về phía cô.
Hàn Nhất Nhất cắn môi, hít sâu lại hít sâu, nói cho chính mình không có việc gì đâu .
“Thực xin lỗi!” thanh âm của cô rất thấp, nói xong, mặt đã đỏ hồng.
“Vô duyên vô cớ cô nói cảm ơn, có phải có chút kỳ lạ không?”
Anh tò mò, cô gái này có chút là cho anh không thể dút khỏi, vết sẹo kia là dấu hiệu để anh nhận ra cô, thời gian vài năm, trừ bỏ vết sẹo không thay đổi, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm mê người.
Hàn Nhất Nhất không hề giải thích, ôm Tiểu Bạch đứng lên, cúi đầu, cắn môi đứng ở một bên.
Lãnh Nghiêm lúc chuẩn bị đóng cửa xe, mới phát hiện trên chỗ ngồi có một mảnh nhỏ màu đỏ, lông mi anh ngược lại giãn ra, thì ra cô rối rắm mặt đỏ xấu hổ nói thực xin lỗi chính là vì cái này, nghĩ đến đây, anh nhịn không được ở trong lòng cười đến vui vẻ.
Hàn Nhất Nhất trộm nhìn anh một cái, vẻ mặt anh thủy chung là bình tĩnh ôn nhuận.
“Hàn Nhất Nhất, mày thực mất mặt!” trong long cô không ngừng nén giận , nhiều năm sau gặp lại, lại gặp phải tình cảnh mất mặt này.
“Cái kia. . . . . . Lãnh Nghiêm!” Cô nhẹ giọng mà gọi tên của anh.
“Đứa nhỏ ngốc!” Trái lại tay anh ta đột nhiên xoa tóc cô, mang theo sủng nịnh trong giọng nói.
Hàn Nhất Nhất đơ người đứng yên tại chỗ, trợn tròn mắt kinh ngạc, vì cái gì anh ta không tức giận ngược lại còn thân mật có chút cưng chiều? Cô kinh ngạc , nhưng cô càng thêm mê luyến .
Còn chưa chờ cô lấy lại tinh thần, Lãnh Nghiêm xoay người đi đến đằng sau xe, lấy ra một chiếc áo khoác hướng Hàn Nhất Nhất đi đến
“Anh. . . . . .” Hàn Nhất Nhất muốn nói gì, nhưng cô cái gì cũng chưa nói ra.
Lãnh Nghiêm thực ôn nhu mà cầm áo khoác ở trên vai cô, ngón tay nhẹ nhàng kéo một chút liền buông ra, “Nơi này chạng vạng có chút hơi lạnh, khoác nó sẽ không bị cảm mạo!”
Anh ta không đề cập tới chuyện xấu hổ của cô.
“Lãnh Nghiêm.” Thanh âm của cô mềm nhẹ khiến cô cũng có chút bất ngờ.
“Nhanh về nhà đi, uống nhiều nước ấm, nghỉ ngơi sớm một chút!”
Trong lời nói của anh ta có chút quan tâm làm dao động chậm rãi chui vào lòng cô.
Hàn Nhất Nhất khoác áo khoác của anh ta, ôm Tiểu Bạch hướng biệt thự Hạ Thiên Triệu mà đi, nhịn không được quay đầu lại, phát hiện Lãnh Nghiêm vẫn còn tựa vào bên cửa xe, mỉm cười ấm áp nhìn cô.
Lòng của cô bị nụ cười ấm áp này bao phủ, toàn thân đều trở nên nhẹ nhàng, hoàn toàn không có cảm giác được nguy hiểm đang tới gần.
Ngay tại lúc hai người tạm biệt, cách đó không xa, cặp mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm hết thảy, trong xe của Hạ Thiên Triệu, ánh mắt thực phẫn nộ cũng đủ giết chết một đám người.
“Hàn Nhất Nhất!” từ trong miệng của hắn lãnh khốc mà phun ra 3 chữ này.
Khi Hàn Nhất Nhất trở lại phòng khách, theo bản năng đi bật đèn.
Xoay người, lại phát hiện Hạ Thiên Triệu ngồi ở trên sô pha, một đôi mắt thâm thúy mà ngạo nghễ nhìn thẳng cô, giống như phải xem thấu cô mới thôi vậy.
“Anh sao lại ngồi ở đây?” Hàn Nhất Nhất có chút sợ hãi theo bản năng hỏi, hỏi xong liền phát hiện chính mình phạm sai lầm.
“Đây là nhà của Hạ Thiên Triệu tôi, tôi vì cái gì không thể ngồi ở chỗ này!” Quả nhiên, thanh âm của Hạ Thiên Triệu trở nên nguy hiểm.






“Tôi không phải có ý này!” Cô biết chính mình không nên hỏi điều đó, muốn giải thích, nhưng lời chưa kịp nói ra, Hạ Thiên Triệu liền không chịu nổi tức giận đi đến trước mặt cô, một phen xé rách áo khoá


XtGem Forum catalog