Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.
cô gặp anh kia.
Cô nhận ra anh, cô còn nhớ rõ anh.
Lại nhìn đến anh, thế nhưng cô có chút ngượng ngùng, phát hiện thân thể hai người đang kề sát vào nhau, cô theo bản năng tránh ra cũng dịu dàng nói: “Cảm ơn!”
Anh ta ngồi xổm xuống, ôm lấy Tiểu Bạch, đem nó trả lại trên tay cô, “Thú cưng của cô không có việc gì”
“Cảm ơn!” Hàn Nhất Nhất nhận lấy thú cưng, nhìn anh ta một cái, phát hiện bản thân mình có chút bối rối.
“Chúng ta hẳn là đã gặp mặt nhau rồi.” Ánh mắt người đàn ông có chút bá đạo, lại tràn ngập chân thành cùng nhu tình, một chút cũng không có nhìn thấy nửa điểm chán ghét khi nhìn vào cô.
“Cô không nhớ rõ tôi sao?” Hàn Nhất Nhất nghe thấy câu hỏi của anh ta, trong lòng càng thêm kích động.
“Mỗi lần gặp cô hình như đều là trong lúc nguy hiểm.” Thanh âm của anh ta vẫn rất nhẹ nhàng.
“Cám ơn!” Hàn Nhất Nhất không biết nên nói cái gì, nói xong hai chữ cám ơn liền thấy mình thực ngốc.
“Chúng ta gặp nhau hai lần, mỗi lần cô đều nói nhiều nhất chính là cảm ơn!”
“Vâng. . . . . .” trong lòng Hàn Nhất Nhất có chút rối rắm, ngoại trừ cảm ơn cô cũng không biết là phải làm gì, “Tên của tôi là Hàn Nhất Nhất.”
. Người đàn ông khẽ nở nụ cười, cnáh môi mỏng khẽ cong lên, “Tôi gọi là Lãnh Nghiêm.”
“Lãnh Nghiêm.” Hàn Nhất Nhất ở trong lòng nho nhỏ mà thì thầm.
“Cô định đi đâu?” Thanh âm của Lãnh Nghiêm rất điềm tĩnh.
“Đến đường Hữu Hoa.” Hàn Nhất Nhất vỗ về bộ lông Tiểu Bạch nói, có thể ổn định một chút bối rối trong lòng.
“Chúng ta cùng đường, tôi tiễn cô một đoạn!” Trong lời nói của anh ta có chút tự nhiên mà chân thành, Hàn Nhất Nhất không tìm được lý do cự tuyệt, kỳ thật chính là trong lòng cô không có ý nghĩ cự tuyệt.
“Cám ơn!”
“Chúng ta bây giờ đã biết tên của nhau, cô trái một cái cảm ơn phải một cái cảm ơn, dường như không coi tôi là bạn bè thì phải.” Lãnh Nghiêm lại từng bước kéo gần hai người lại với nhau.
Hàn Nhất Nhất đối với sự xuất hiện đột ngột của Lãnh Nghiêm, vừa vui mừng vừa hoảng sợ, đó là một loại cảm giác phức tạp.
Trong tiềm thức, anh ta nói cái gì cô đều thấy đúng, loại ý nghĩ này cũng làm cho cô tạm thời quên đi thân phận của mình, cô là được Hạ Thiên Triệu mua từ sòng bạc về. Tại cửa của bệnh viện xe của A Thất đang chờ cô. . . . . .
Xe chạy với tốc độ vừa phải, cô ôm Tiểu Bạch, bất chợt ngẩng đầu, anh cũng tình cờ quay đầu lại nhìn cô, Hàn Nhất Nhất cảm nhận được ánh mắt đối diện, vội vàng né tránh, trong lòng lại có một tia ngọt ngào.
“Tôi nhớ rõ là anh hình như có một cô em gái tên là Dương Dương.” Cô thuận miệng nói.
“Đúng vậy, lần này nó có cùng tôi quay về thành phố F, có thời gian có thể cùng nhau tụ họp.” Lời nói của anh rất tự nhiên, giống như là bạn bè bình thường.
Loại thân thiết này cùng tự nhiên này làm cho Hàn Nhất Nhất ngạc nhiên xen chút mừng rỡ, đồng thời cũng có chút kinh ngạc.
Cô mỉm cười vui vẻ, sườn mặt nhợt nhạt hiện rõ núm đồng tiền làm cho người ta nhịn không được muốn hôn một cái, Lãnh Nghiêm nắm chặt tay lái, bàn tay có chút căng thẳng.
Tay anh thực tự nhiên mà bật nhạc, trong xe vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương, bầu không khí càng trở nên ám muội, chỉ là ai cũng không nói chuyện.
Xe chạy đến một cái đường rẽ, Hàn Nhất Nhất có chút nghiêng người, đột nhiên cảm giác được hạ thân có một dòng ấm nóng trào ra.
“Đến ngày rồi!” Hàn Nhất Nhất ở trong lòng thét chói tai, “Sẽ không trùng hợp như vậy đi!”
Hàn Nhất Nhất ngoái đầu. . . .
Nhìn phía ngoài cửa sổ, hai bên lông mi nhanh chóng nhăn lại.
Đang buồn bực, lại một cỗ nóng bỏng từ dưới trào ra, “Thực là xui mà, đau chết đi được, làm sao bây giờ?”
Hàn Nhất Nhất cảm thấy về được đến nhà đúng là bi kịch, như vậy không hay ho chút nào, không phải còn mấy ngày nữa mới đến sao? Như thế nào lại là hôm nay.
“Làm sao vậy?” Lãnh Nghiêm dường như đã nhận ra sự biến đổi của cô, quan tâm hỏi.
“A, không có việc gì. . . . . . Không có việc gì. . . . . .” Cô nói năng có chút lộn xộn.
“Lại nữa rồi, nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ?” Giờ phút này cô có chút mất bình tĩnh, “Ghế xe có bị bẩn hay không đây? Mặc dù mặc quần bò, nhưng là cái kia vừa đúng thời điểm ra rất nhiều, ghế xe không chừng đã muốn. . . . .”
“Thật sự không có việc gì sao?” Anh lại một lần nữa quan tâm nói: “Tôi thấy cô có vẻ rất buồn bực lại còn rất mệt mỏi nữa.”
Hàn Nhất Nhất chỉ có thể cố gắng lộ ra một khuôn mặt tươi cười, đồng thời, trong thân thể dòng chất lỏng âm ấm lại trào ra, tay cô theo bản năng gắt gao mà bắt lấy cửa xe, làm cho thân thể của chính mình cách ghế xe một chút.
“Gâu . . . gâu . . gâu gâu . .” Động tác của cô khiến cho Tiểu Bạch thấy không thoải mái, lớn tiếng mà kêu lên.
“Tiểu Bạch, ngoan!” Hàn Nhất Nhất quả thực sắp bị bức đến điên rồi, lúc này, Tiểu Bạch còn muốn quấy rầy.
” Gâu gâu . . . . ư. . . .” Tiểu Bạch ngược lại kêu càng lớn hơn.
“Lãnh tiên sinh, thật ngại quá, nếu không anh thả tôi xuống đây đi!” Khuôn mặt của cô tràn đầy áy náy, còn có chút ửng hồng.
“Không việc gì, nếu tôi đem cô thả xuống ở đây, liền r