Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342126
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2126 lượt.
n mặt Ngải Châu Bích, không có báo trước.
“Ông… ông đánh tôi?” Ngải Châu Bích không thể tin được mà khóc, chồng tự nhiên ra tay đánh bà ta.
“Tôi đánh bà đấy! Lúc này bà còn không biết bản thân sai ở đâu, con như vậy đều do bà làm hư, cục diện rối rắm này, các người tự giải quyết!” Hạ Trảm Bằng giậm chân.
Giận dữ, Hạ Trảm Bằng và vệ sĩ đá cửa đi ra ngoài. Hạ Băng mắt lạnh lùng nhìn thấy cha vội vàng đến cũng vội vàng đi.
“Hàn tiểu thư, chúng ta đi thôi!” A Thất đứng cách Hàn Nhất Nhất không xa điềm đạm nói.
“Đi đâu?” Trong nháy mắt cô có chút nghi ngờ, cô cũng không có nói qua hôm nay muốn đi ra ngoài, mà Hạ Thiên Triệu cũng không có biến mất hoàn toàn, cứ hai ngày lại gặp một lần.
“Ngày hôm qua Hạ thiếu từ bên Anh gọi điện về, nói hôm nay tôi phải mang cô đi bệnh viện kiểm tra lại.” A Thất thành thực trả lời, đi theo Hạ thiếu mấy năm nay, trừ bỏ Tĩnh Ân tiểu thư được ngài ấy tỉ mỉ quan tâm thì Hàn Nhất Nhất chính là cô gái đầu tiên làm cho Hạ thiếu luôn nhớ kỹ trong lòng, điều này làm cho hắn rất ngạc nhiên rồi lại nghĩ có ẩn tình ở bên trong.
“Không cần phiền toái như vậy đâu, tôi hiện tại rất tốt.” Hàn Nhất Nhất khéo léo mà từ chối nói.
“Lần này chỉ là kiểm tra lại, chủ yếu là kiểm tra một chút trong cơ thể của Hàn tiểu thư có còn tồn tại chất độc hay không thôi, Hạ thiếu dã phân phó, chúng ta không thể nói không được.”
“Người này không chỉ có bá đạo, mà còn không phân rõ phải trái.” Hàn Nhất Nhất thực bất bình thay A Thất, Hạ Thiên Triệu đã phân phó thì bọn họ đúng là không thể nói không, có thể thấy được bọn họ đã phải chịu bao nhiêu là khuất nhục cùng mất tự do dưới trướng tên Hạ Thiên Triệu lãnh khốc này.
“Hàn tiểu thư, cô có ý gì vậy?” A Thất có chút không hiểu ý tứ của Hàn Nhất Nhất.
“Không. . . . . . . . Không có gì.” Phát hiện chính mình dường như có chút nhiều chuyện, ngay lập tức nói sang chuyện khác: “Chúng ta đi thôi.”
Cửa xe rất nhanh liền mở ra, Hàn Nhất Nhất ôm Tiểu Bạch ngồi ở ghế sau, bộ dạng của Tiểu Bạch mấy ngày nay ngày càng đáng yêu, bộ lông vốn thưa thớt hiện tại dã rậm rạp hơn lên, đáng yêu đến mức làm cho Hàn Nhất Nhất một lát cũng không nỡ buông tay.
————-
Bệnh viện tư nhân của tầng lớp thượng lưu.
Hàn Nhất Nhất kiểm tra lại tình hình rất tốt, nhưng để ngừa sảy ra sai sót, bác sĩ Tần đề nghị 3 ngày sau lại đến bệnh viện kiểm tra lại, đây là việc tuyệt đối phải làm, người của Hạ thiếu mang tới, bệnh viện đã đôc toàn bộ tinh thần, một chút sai lầm cũng không thể có.
“Tốt, vậy phiền bác sĩ Tần.” A Thất đứng ở một bên cảm ơn.
Hàn Nhất Nhất hướng về phía bác sĩ Tần hơi hơi gật đầu mỉm cười, tuy rằng tính tình của cô có chút lãnh đạm, nhưng với người trên cô luôn luôn rất lễ phép cũng rất tôn trọng, chẳng qua là cô không có nhiều lời.
Bác sĩ Tần trong nháy mắt có chút hoảng hốt, khuôn mặt cô gái này thực là xấu, dường như có nét giống ai đó, thế nhưng chính ông lại không thể nhớ ra là ai.
Ở trong mắt ông, cô thực xấu nhưng cũng không đến nỗi chán ghét, nhưng người đàn ông như Hạ thiếu, không phải mỹ nhân không cưới? . Hàn Nhất Nhất có chút ngượng ngùng nhẹ giọng nói: “A Thất, Tiểu Bạch hình như muốn đi tiểu tiện, tôi mang nó đi xuống trước, chúng ta gặp nhau ở cửa.”
“Được, trong thời gian chờ tôi đi lấy xe.”
Bác sĩ Tần lấy một ít thuốc giải độc đưa cho A Thất mang về cho Hàn Nhất Nhất.
————-
Mang Tiểu Bạch đi toilet giải quyết vấn đề xong, ra khỏi toilet Hàn Nhất Nhất mới phát hiện ra bệnh viện này quá lớn, có chút khí khăn tìm đường ra.
Cô ôm Tiểu Bạch đi trên hành lang, có thể nói đây là bệnh viện quý tộc thực sự, người rất thưa thớt. Cô nghĩ hẳn là phải tìm người để hỏi đường một chút, bởi cô thực không tìm được thang máy.
Cô nhẹ nhàng mà gõ đầu mình một cái.
“Tiểu Bạch, thực ngoan!” Đúng là chủ nào vật vậy, Tiểu Bạch thật giống tính của cô, im lặng mà rúc vào trong ngực cô.
Cô vỗ nhè nhẹ bộ lông của Tiểu Bạch, khóe miệng hiện lên ý cười: “Tiểu Bạch, bây giờ chị mang em về nhà nha!”
Lời của cô vừa mới thốt ra xong, đột nhiên không biết là ai từ sau lưng đụng phải cô một cái, lớn tiêng la hét: “Tránh ra. . . . . Tránh ra. . . . .”
Hành lang lúc nãy còn vắng vẻ giờ đã có rất nhiều người, Hàn Nhất Nhất bị người khác đụng phải, thân thể lao về phía trước, Tiểu Bạch đang ở trong lòng cô cũng bị ngã trên mặt đất.
“Mau tránh ra, tránh ra. . . . . . . . tránh ra. . . . . . .”
“Tiểu Bạch, cẩn thận. . . . . .” Hàn Nhất Nhất thất thanh hô lên, chính mình cũng ngã xuống nhưng không bận tâm.
Đột nhiên có một cánh tay đưa ra, vòng qua eo cô túm được lưng áo, một cái xoay đẹp mắt, cơ thể Hàn Nhất Nhất đã đứng vững.
Cô hoảng hốt nhớ tới Tiểu Bạch, “Tiểu Bạch. . . .”
“Bản thân mình cũng nguy hiểm, còn bận tâm sủng vật của cô.” Thanh âm của một người đàn ông nhẹ nhàng ở bên tai cô thì thầm.
Nghe được giọng nói của người đàn ông này, Hàn Nhất Nhất mới lấy lại được tinh thần, nhịn không được quay lại nhìn người anh, khí chất tao nhã, ngũ quan ôn hòa, giống như đầu giờ chiều lần đầu tiên mà