XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

của Hạ phu nhân rõ ràng rất kích động, trong mắt của bà tất cả đều rất kinh khủng.
Bàn tay cầm ngọc bội run rẩy, song lại dùng toàn bộ sức lực nắm chặt nó, rất sợ có bất kì kẻ nào từ trong tay bà cướp đi.
“Hạ phu nhân, ngọc bội kia thật sự không phải là đồ của Hạ thiếu, nếu như bà không tin, chúng ta có thể đem đến trước mặt Hạ thiếu làm cho rõ ràng, ngọc bội này tôi đã mang bên người hơn mười năm, từ lúc vừa sinh ra thì đã mang theo bên người.” Hàn Nhất Nhất đồng dạng cũng rất khẩn trương vì ngọc bội kia, bởi vì. . . đây là của mẹ để lại cho cô.
“Cô còn nói láo, mẹ cô là loại người gì, cô là loại người gì, nói trắng ra là, các người đều là người hầu, người hầu làm thế nào có khả năng có loại vật quý giá như thế này, đây rõ ràng là vật Thiên Triệu đeo.” Hạ phu nhân hoàn toàn trắng đen lật ngược, đảo loạn thị phi.
“Hạ phu nhân, bà thật quá đáng, sao có thể tùy tiện mà nói oan cho người khác như vậy, đúng là tôi là người hầu, đúng là tôi nghèo đến không có lấy một phân tiền, tôi cũng sẽ tuyệt đối không lấy đi bất cứ thứ gì không thuộc về mình, tôi tôn trọng bà là bậc trưởng bối, nhưng bà vì sao vẫn cứ làm khó vãn bối là tôi như thế.” Hàn Nhất Nhất giận dữ, đã đụng đến giớn hạn của cô, cô cũng không cách nào bình tĩnh thêm nữa.
“Ba!” Một âm thanh vang lên, Hạ phu nhân đứng lên, một cái tát lưu lại trên mặt Hàn Nhất Nhất.
“Một cái tát này, là dạy cô phải tôn trọng trưởng bối, dạy cô sau này tranh luận phải nhìn rõ đối tượng.”
“Bà. . . .” Hàn Nhất Nhất bị chọc giận, đúng là ra đường gặp quỷ, đã bị ức hiếp lại còn để kẻ khác nói kỷ vật mẹ để lại là đồ ăn cắp, lẽ nào cô vừa mới sinh ra đã có thể đi ăn cắp đồ sao? Thực sự là buồn cười mà, vì sao Hạ phu nhân bịa chuyện còn muốn đem sai trái đổ hết lên đầu cô, đã thế còn bị người ta hất trà, bạt tai.
“Thế nào? Không phục sao? Cô còn muốn đánh lão phu nhân ta mấy bạt tai phải không?”. Trong quán trà đột nhiên có mọt tên bảo vệ đến đứng chắn trước mặt cô.
“Bà trả ngọc bội lại cho tôi!” Hàn Nhất Nhất giơ tay.
Hạ phu nhân đến nhìn cũng không thèm liếc một cái, “Trần Ngũ, chúng ta đi.”
Nói xong, bà ta liền rời đi, Hàn Nhất Nhất vội vã đi tới ngăn cản Hạ phu nhân.
“Không trả ngọc bội lại cho tôi, bà không được đi!” Cô nhất quyết sẽ không để Hạ phu nhân cứ như vậy mà dễ dàng lấy đi vật quý giá nhất của cô.
“Ngọc bội này là do cô ăn cắp, nếu như cô lại ngăn cản tôi, tôi sẽ gọi cảnh sát bắtcô đi, xem đến lúc đó cảnh sát sẽ tin cô hay tin tôi!” Bà ta uy hiếp nói.
”Chưa trả lại cho tôi, bà đừng mơ có thể rời đi!” Phải quật cường hơn nữa, Hàn Nhất Nhất đã chịu đến giới hạn, chỉ cần cô cảm thấy mình đúng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng thay đổi.
Hạ phu nhân liếc mắt, Trần Ngũ ngay tức khác đem thân thể Hàn Nhất Nhất đẩy qua một bên, yểm hộ Hạ phu nhân rời đi.
“Hạ phu nhân, bà không thể như vậy! Bà trả ngọc bội lại cho tôi!” Cô đứng lên đuổi theo, Trần Ngũ lại cường ngạnh chắn lại trước mặt cô, thậm chí một tay đẩy cô ngã trên mặt đất, phần trán của cô không cẩn thận đập vào thành ghế, cứng rắng làm rách một miếng da, máu cũng như vậy mà từ từ chảy ra.
“Đồ không biết tốt xấu!” Trần Ngũ hèn mọn nhìn cô một cái, sửa sang lại cổ âu phục rồi rời khỏi căn phòng.
Tất cả sự tình đều được Ngải Châu Bích ngồi ẩn trong góc phòng đối diện bọn họ chứng kiến toàn bộ, lúc Hạ phu nhân vội vội vàng vàng rời khỏi quán trà, bà ta cũng theo sát ra ngoài, bà ta muốn biết ngọc bội của cái cô gái tên Hàn Nhất Nhất kia rốt cuộc là cái gì, vì sao Dương Tình để ý miếng ngọc bội kia mà còn khẩn trương như vậy.
Hàn Nhất Nhất vuốt miệng vết thương đang chảy máu trên trán, mắt trừng trừng mở lớn, nhìn hạ phu nhân rời đi, nhìn cái người có vẻ kiêu ngạo đến bảy phân kia biến mất, cô cắn môi trầm mặc chịu đựng.
Cô đang chuẩn bị đứng dậy, một bóng người đứng chắn trước mặt cô.
“Cô bị thương?” Thanh âm của anh ôn nhu ấm áp giống như trước.
Hàn Nhất Nhất ngẩng đầu, con mắt nhanh liếc qua, bởi vì cô ủy khuất nên nước mắt nhịn không được mà từ khóe miệng rớt xuống, thực sự cô đã học được không rơi lệ trước măt người bên ngoài, cô cũng rất ghét bị người khác nhìn thấy mình khóc.
Tuy rằng chỉ là vội vã thoáng nhìn, thế nhưng cô cố nén cũng không thể chặn lệ tuôn rơi, tất cả đều hiện trước măt anh, cánh tay mạnh mẽ đem cô nang dậy, hai tay cầm lấy vai cô, đem khuôn mặt cô gần gũi mà đối mặt với anh . . . .
Hàn Nhất Nhất muốn quay đầu đi, nhưng bởi vì cánh tay kia quá mạnh mẽ, chỉ có thể để mặc cho nước mắt tuôn rơi trước mặt anh, nhẹ nhàng mà dọc theo gò má của cô chảy xuống . . . .
Mà một ngón tay của anh có thể cảm thụ được nước mắt ấm áp của cô, anh lần đầu tiên cảm thấy thương tiếc khi nhìn thây smột cô gái khóc như vậy, mà cô lại không khiến cho kẻ khác chán ghét.
Hàn Nhất Nhất có chút ngượng ngùng, có chút vui sướng.
Lãnh Nghiêm nhìn thấy Hàn Nhất Nhất vẫn ở trạng thái kỳ lạ, ngón tay anh chỉ nhẹ nhàng xẹt qua khuôn mặt mang lệ, thay cô lau nước mắt.
Ngay lúc đó trong lòng hai người đều có một cảm xúc khác thường lưu chuyển.
Thế nh