Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342089
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2089 lượt.
roi nào quật vào người.
+ “A Mai, các ngươi là người chết sao? Đi kéo tiện nhân kia ra, bổn tiểu thư hôm nay nhất định phải ra tay.” Uông Giai Vi lớn tiếng reo lên, cùng lúc sai người hầu tiến lên, ai dám đối địch với ả chỉ có con đường chết
+ Nhóm người hầu kia nghe lệnh, đều dùng hết sức lực mà giật hai mẹ con Giai Trừng ra.
+ “Mẹ. . . . . . . . . . . . . . . mẹ. . . . . . . . . . . . . . . .”
+ “Giai Trừng. . . . . . . . . . . . . . . . Giai Trừng. . . . . . . . . . . . . . . đều là mẹ không tốt, đều là mẹ của con sai. . . . . . . . .”
+ “Vút. . . . . . . . . vút!” Chiếc roi không c hút lưu tình nào mà hung hăng đánh trên người Ngô Tĩnh: ” Tốt nhất là mày câm miệng cho ta, nếu không ta liền đánh trên người con tiện nhân kia gấp đôi.”
+ “Phu nhân . . . . Xin bà, xin bà . . . . . tha cho Giai Trừng đi!” Chỉ nghe ầm một tiếng tiếng đầu gối quỳ xuống đất, Ngô Tĩnh đau đớn cầu xin nhìn bà ta.
+ “Đây đều là mày tự tìm đến, nếu lúc trước mày không câu dẫn lão gia, mày việc gì phải lưu lạc đến nông nỗi này? Tất cả đều là mày tự tìm đến, đồ tiện nhân.” Nghĩ đến năm đó, bà hảo tâm cứu Ngô Tĩnh, mà Ngô tĩnh trái lại đi câu dẫn lão gia, dẫn tới tình cảnh vợ chồng tình cảm bất hòa, bà cũng vì vậy mà tra tấn Ngô Tĩnh, cũng vì vậy mà bất chấp thủ đoạn.
+ “Phu nhân. . . . . . . . . . . . . . . . . . Là tôi sai, đều là tôi sai. . . . . . . . . . . . . . Tôi biết tôi sai lầm rồi, mấy năm nay tôi đều thực an phận, xem ra ở mấy năm nay đều rất an phận, người tạm tha cho Giai Trừng đi, tôi nhất định sẽ dạy dỗ Giai Trừng thật tốt, cam đoan con bé sẽ không bao giờ. . . . . . . . . . . . . không bao giờ. . . . . . . . . . . . không bao giờ làm vậy nữa. . . . . . . .” Bà cả gan mà nắm lấy góc áo của Uông phu nhân, hai hàng nước mắt lăn dài, đôi mắt ai oán mà nhìn tất cả.
+ Mấy năm nay, Ngô tĩnh không trang điểm, không ăn mặc đẹp, chính là cố gắng an phận thủ thường, tập trung vào làm việc, chỉ cần là Uông phu nhân vẫn cho sống, còn có cơ hội gặp lại con, có đôi khi bị ngay cả người hầu khi dễ nhưng bà đều nhịn; vì Giai Trừng, bà tất cả đều có thể nhẫn nhịn mà sống.
+ Thế nhưng Uông phu nhân vẫn canh cánh trong lòng, Uông Vạn Thiên thay lòng đổi dạ là bắt đầu từ khi nào? Từ ngày bà mang theo Ngô Tĩnh trở lại Uông Gia, đã nhìn thấy Uông Vạn Thiên nhìn Ngô Tĩnh có biểu hiện kì lạ, bà đã biết là không ổn, thế nhưng lại không ngờ hai người họ nhanh như vậy mà đã bí mật ăn nằm với nhau, hơn nữa còn sinh ra loại con ngoài giá thú Uông Giai Trừng.
+ Nghĩ đến hết thảy chuyện trước kia, bà càng không nén giận tiếp được, tiện nhân kia còn có thể lên làm bà hai của Uông gia; lòng của bà bắt đầu tràn ngập thù hận, bắt đầu tranh đoạt, bà muốn cho Ngô Tĩnh biết, chủ nhân Uông gia chính thức vĩnh viễn là bà. Đây là điều mà chính ông trời đã sắp xếp.
+ “Phu nhân . . . phu nhân . . . . Van cầu bà. . . . . . . . . . . . . . . .” Nhìn đến Uông phu nhân giống như có bộ dạng do dự , Ngô Tĩnh càng thêm cầu xin, ở trước mặt phu nhân, bà vĩnh viễn đều không có được chút giá trị cho bản thân mình.
+ Năm đó bà bị người hại đen bán sang Canada, bị bắt tiếp khách nhưng trước sau đều nghĩ cách chạy trốn, thật cảm tạ ông trời phu nhân đã hảo tâm nhận lấy bà, hơn nữa còn cho vào ở Uông gia làm người hầu.
+ Bà căn nguyên đều là mang theo cảm ơn tới tận đáy lòng, thế nhưng con mắt Uông Vạn Thiên nhìn bà đều là tràn ngập dục vọng, không lúc nào không hấp dẫn bà, chỉ cần bà theo ông ấy liền có thể làm nhị phu nhân; vào cái thời điểm đó, bà từng khờ dại nghĩ rằng làm nhị phu nhân, không cần cùng ân nhân của mình tranh đoạt, chỉ cần có được danh phận, từ nay về sau có được một gia đình là ổn.
+ Chính là bởi vì nhất thời tà niệm cùng tham niệm,bà như bị bỏ bùa mà hồ đồ hành động,thành nhị phu nhân, nhưng trước sau không thể ngờ được tâm cơ quỷ quyệt của nữ nhân hóa ra sâu như vậy. Tới tận lúc bà trở thành nhị phu nhân thì ác mộng của đời bà mới chính thức bắt đầu, mà cũng theo thời gian bà dần dần phát hiện ân nhân của bà so với bà tưởng tượng không phải là dịu dàng gì mà độc ác nhiều lắm.
+ —–
+ “Trong mắt Uông Giai Vi ta, không có cái gì là lần sau đâu!” Nhìn thấy mẹ và Ngô Tĩnh, Uông Giai Vi đã sớm không kiềm chế được, đem roi trên tay Uông phu nhân đoạt mất, hướng tới Uông Giai Trừng đi đến.
+ Uông Giai Trừng nhìn thấy ả mang hận ý mà đi tới, cái loại đắc ý thắng lợi mà cười này, loạng choạng đưa roi về phía mình, cô đột nhiên có một tia hối hận nổi lên vì chính mình đã xúc động, mà Uông Giai Vi nói muốn trừng phạt trên mặt cô, ả nói được nhất định sẽ làm được.
+ Nghĩ đến đây, Uông Giai Trừng thầm nghĩ, té ra nơi này là như vậy, vô luận như thể nào, hai mẹ con cô thật sự sẽ trở thành mặt hoa mất.
+ Cô phẫn hận tận lực chống cự, lại đánh không lại nhóm người hầu đang vây kín lấy mình: “các ngươi buông, quỷ tha ma bắt các ngươi đi, lũ hạ nhân chết tiệt. . . .”
+ “Tiện nhân, thực nghĩ mình là chủ nhân sao; ngươi so với mấy người hầu này còn thấp hèn hơn!” mạnh mẽ vung roi ra, nặng nề mà đánh trên người U