Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
Trong lúc mọi chuyện đang tiến hành đúng theo trình tự, Tống Siêu đột ngột lo âu chạy tới, nói với tôi: “Anh Tiểu Mân, anh chàng Tam công tử đem theo người của đội bóng rổ đến gây rối, chúng em không ngăn được!”.
“Sinh viên năm hai cũng không trấn áp nổi, cái chức chủ tịch hội sinh viên của một sinh viên năm tư như cậu làm kiểu gì thế hả?”. Tôi trừng mắt nhìn cậu ta, rồi ngẩng đầu nhìn dòng người ở phía xa.
Chỉ thấy cậu Tam công tử đem theo hơn hai mươi sinh viên thân thể cường tráng, dùng sức đẩy qua đẩy lại, ý đồ muốn gây náo loạn.
Nếu như xảy ra chen lấn, không biết có bao nhiêu người bị thương! Trong đó còn có những cựu sinh viên đem theo cả con nhỏ! Cái đồ ngu ngốc này, thật không hiểu biết gì hết! Ngay lập tức, tôi bốc hỏa lên, muốn chạy đến dạy cho cậu ta một bài học, nhưng dòng người đông đúc, tôi không có cách nào đi qua bên đó được!
Mắt nhìn quảng trường hàng nghìn người sắp rơi vào tình trạng hỗn loạn, đột nhiên, dòng người lại có một làn sóng chuyển động.
Một đội mặc quần áo trắng từ hai bên len vào, bao vây cả quảng trường.
Đám đông vốn đang hỗn loạn nhốn nháo, dưới sự khống chế của bọn họ, dần dần ổn định trở lại. Tam công tử vẫn muốn gây rối, đột ngột bị nâng lên, ném xuống cái hồ bên cạnh. Một cậu cắt đầu đinh cao một mét chín, mặc bộ đồng phục màu trắng đứng gần tôi nhất, quay người, đứng thẳng, nhìn tôi, cao giọng hét: “Trương Đại Ngưu đội phó Câu lạc bộ tán thủ Học viện Thương mại Hoa Đông, dẫn theo toàn thể một trăm sáu mươi tám thành viên, có mặt!”.
Hôm nay cậu ta mặc bộ võ phục tán thủ màu trắng, ngực bên trái có in “Câu lạc bộ tán thủ Thương mại Hoa Đông”, đây chính là đồng phục của Câu lạc bộ tán thủ chúng tôi năm đó.
Tôi xúc động nhìn cậu ta, trong khoảnh khắc không nói nên lời.
Nhìn thấy một trăm sáu mươi chín người bọn họ, tất cả đều mặc đồng phục trước đây, tôi không nhịn được phì cười: “Có ngốc không, hả?”.
“Có cái gì mà ngốc? Nếu như thấy ngốc, thì sẽ không vượt ngàn dặm xa xôi để đến đây! Em theo danh sách gọi điện cho từng người một, không có ai nói là không đến! Anh nhìn xem, đã tốt nghiệp bao nhiêu năm như thế rồi, không ai vứt đồng phục đi! Nhìn Tiểu Hắc xem, cậu ấy bay từ Vân Nam đến! Không nghỉ ngơi chút nào, chạy thẳng đến đây đấy!”.
Đại Ngưu trợn tròn mắt, nói.
Những cựu thành viên của câu lạc bộ tán thủ, có người đã giàu to, có người đã làm bố, có người đã mặc quen đồ tây, bọn họ lúc này mặc võ phục tán thủ thời còn học đại học, nhìn có vẻ không phù hợp lắm, thậm chí còn hơi buồn cười.
Nhưng, đúng như Đại Ngưu nói, ai sợ mất mặt chứ? Người không có ước mơ mới hay chê cười người có mơ ước là ấu trĩ không biết gì.
Không chỉ có một trăm sáu mươi chín người bọn Đại Ngưu, còn có tất cả những cựu sinh viên đến đây hôm nay, có ai là đến vì tiền chứ? Những ngày tháng nhiệt huyết thanh xuân ấy, cậu Tam công tử chỉ biết gây gổ kia làm sao mà hiểu được!
Còn nhớ hồi đó có mười mấy tên lưu manh ở ngoài đến trường bắt nạt một sinh viên năm nhất, bị tôi đem theo hàng nghìn học sinh truy đuổi, bọn họ phải trốn vào nhà vệ sinh kêu gào loạn xị, cuối cùng bị lôi ra đánh cho một trận tơi bời…
Còn nhớ hồi đó là lần đầu tiên lấy danh nghĩa hoạt động của toàn trường mà lễ Tình nhân được nghỉ học, đêm đó, giữa những con đường mòn trong trường, hàng vạn cây nến được thắp lên, hàng vạn người chờ đợi, con đường biến thành đại dương ánh lửa lãng mạn…
Còn nhớ hồi ấy có một cậu sinh viên lỡ chân rơi xuống hồ, mấy người chúng tôi đang tập luyện trong nhà thi đấu ở bên hồ nhân tạo, vội vàng xông đến, hơn một trăm người cùng lúc nhảy xuống hồ cứu người, lúc đó đang là mùa đông, nước hồ lạnh cóng…
Những mảnh ký ức rời rạc ấy vẫn tồn tại mơ hồ trong đầu tôi, chưa hoàn toàn tan biến.
Hoa Thương từ khi thành lập cho đến lúc đoàn kết mới được một vài năm ngắn ngủi. Nhưng không phải sự đoàn kết bề ngoài, mà là sự đoàn kết thực sự từ trái tim đến trái tim, sinh viên tốt nghiệp của mấy năm đó, không thể xóa nơi này trong ký ức.
“Gần đến giờ rồi, triệu tập mọi người xếp hàng từ phía đông sang, xếp thành năm hàng dọc”. Trình Lộ xen vào.
Đại Ngưu thấy Trình Lộ đứng cạnh tôi, chưa kịp động não suy nghĩ đã gọi to: “Chị dâu!”.
Một trăm sáu mươi tám người còn lại cũng đồng thanh hô theo: “Chị dâu!”.
Tiếng “chị dâu” vang vọng lên tận trời, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người lên người Trình Lộ.
Trình Lộ lủi lại hai bước, mặt đỏ bừng, vội vàng kéo cánh tay tôi, nói nhỏ: “Lương Mân, anh mau giải thích với họ đi”.
Tôi làm ra vẻ không hài lòng nhìn Đại Ngưu: “Đại Ngưu, đừng có gọi bừa”.
“Không phải chị dâu ạ?”. Đại Ngưu lại nhìn xung quanh tôi, nhìn Tô Tô, rồi nhìn Hiểu Ngưng, Linh Huyên, hỏi tôi: “Chị nào là chị dâu hả anh?”.
“Ý anh là…”. Tôi chỉ vào Trình Lộ, “Cô ấy vẫn chưa qua cửa, gọi chị dâu khó nghe chết được, gọi chị là được rồi”.
Thấy tôi giải thích như vậy, Trình Lộ trừng mắt, đánh cho tôi một cái. Dáng vẻ tức giận của cô ta cũng vô cùng đáng yêu.
Tôi cười ha ha, nhìn Đại Ngưu, khoát khoát tay: “Được rồi, Đại Ngưu, mau