Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.

a họ, mình cứ ngoan ngoãn nghe lời thì tốt hơn, thế là tôi lật chăn lên ngồi dậy đi ra ngoài.
Hiểu Ngưng nhẹ nhàng kéo tay tôi đi qua phòng khách, vào phòng cô ấy rồi đóng cửa lại, vẻ rất thần bí.
Tuy từ trước đến nay họ chưa bao giờ đóng cửa phòng, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tôi vào phòng Hiểu Ngưng.Phòng cô ấy rất sạch sẽ, không có bàn trang điểm, không có gương treo tường, còn trên giá có rất nhiều sách, mà cũng chẳng phải loại tiểu thuyết mấy cô gái thường đọc, toàn là sách dày cộp về chuyên ngành sinh vật, y học.
Nhưng cách bày biện đơn giản ngăn nắp này vẫn rất nữ tính.Rèm cửa sổ và ga trải giường đồng màu xanh lá cây nhạt, đem lại cho căn phòng này cảm giác tự nhiên mát mẻ.Tôi đã tỉnh ngủ, bước vào căn phòng ấm áp này lại thấy buồn ngủ.Bỗng nhiên tôi nhớ ra sáng nay Hiểu Ngưng nói tối về có chuyện cần bàn với tôi.
Hiểu Ngưng ngồi trên giường nhìn tôi, “Ngày mai anh có thể xin về sớm trước hai giờ không?”.
“Chắc là được.Có chuyện gì thế em?”.
“Haizz em không nên nói dối”.Hiểu Ngưng nhìn thẳng tôi, hai mắt long lanh, cuối cùng cũng thốt ra, “Em nói là em có bạn trai rồi, bố mẹ nhất quyết đòi gặp mặt bạn trai em”.
“Hả?”.Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy, “Bao giờ?”.
“Ngày mai. Bố mẹ em sẽ lái xe đến đây nhưng họ không vào thành phố mà nghỉ một ngày ở khu sơn trang nghỉ mát ở ngoại ô phía nam thành phố, bảo em ngày mai đưa bạn trai đến cùng ăn thịt nướng”.Hiểu Ngưng nói.
Tôi nhìn cô ấy, “Em muốn anh…”.
“Vâng”.Hiểu Ngưng gật đầu, “Anh đồng ý với em rồi còn gì”.
Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy.Tôi chỉ có thể trách mình quá hào phóng khi nhận lời, không ngờ các cuộc “khảo nghiệm” cứ thi nhau đến. Chỉ vỏn vẹn vài ngày đã phải thực hiện lời hứa rồi.
“Chỉ có chuyện này thôi chứ gì? Được, anh biết rồi, anh về phòng đây”.Tôi ngáp một cái, đứng dậy.
“Không được”.Hiểu Ngưng nói.
“Lại gì nữa thế?”.Tôi nhìn cô ấy.
“Anh biết số đo ba vòng của em không?”.Hiểu Ngưng hỏi tôi.
“88, 62, 90”.Tôi chưa kịp nghĩ đã buột miệng nói ra.
Hiểu Ngưng kinh ngạc nhìn tôi, không ngờ tôi lại biết rõ số đo ba vòng của cô ấy như thế. Lúc này tôi mới nhận ra mình đã lỡ lời, đúng là dại mồm dại miệng, liền vội vàng giải thích, “À, sáng sớm hôm trước lúc anh buôn chuyện với Tô Tô con bé nói với anh”.
Hiểu Ngưng nhìn tôi, ánh mắt dần bình tĩnh trở lại.Có lẽ cô ấy nghĩ tôi là gay, sẽ không có ý đồ gì với mình, nhớ được số đo ba vòng cũng chỉ bởi tôi là người quá tỉ mỉ mà thôi.
“Anh có biết họ tên đầy đủ của em là gì, em học đại học nào, trung học nào, nhà em ở đâu không?”.Hiểu Ngưng nhìn thẳng tôi, hỏi liền một lúc rất nhiều câu.
“Ặc…”.Tôi bị cô ấy hỏi khó rồi, “Mọi người đều gọi em là Hiểu Ngưng, thực sự anh không biết em họ gì”.
“Đến họ của em anh cũng không biết, thì ngày mai làm sao qua mặt được bố em. Bố em xuất thân là cảnh sát hình sự, không cần thẩm vấn anh, chỉ hỏi vài câu tìm một hai kẽ hở không phải là việc quá dễ dàng sao?”. Hiểu Ngưng hỏi, vẻ mặt hơi thất vọng.
Bố Trình Lộ là giáo sư đại học, một trí thức điển hình, chỉ qua loa đại khái thôi cũng đã coi tôi là bạn trai của Trình Lộ, cho qua một cách dễ dàng.Còn bố của Hiểu Ngưng là cảnh sát hình sự, kỹ năng nghề nghiệp chính là thẩm tra… Càng ngày độ khó càng tăng cao.
“Em họ Hạ, Hạ trong mùa hạ”.Hiểu Ngưng nhìn tôi, chủ động nói.
“Hạ Hiểu Ngưng…”.Tôi nhẹ nhàng đọc tên đầy đủ của cô ấy một lượt, cảm thấy cái tên này nghe rất hay.
“Thế Linh Huyên họ gì?”.Tôi lại hỏi.
“Bạch”.
“Bạch Linh Huyên…”.Tôi cũng khẽ đọc tên đầy đủ của Linh Huyên.
Đúng lúc tôi đang đọc thầm tên của Linh Huyên, Hiểu Ngưng lấy trong chiếc tủ đầu giường ra một tập tài liệu dày cộp, để lên đùi tôi.
“Em thích màu gì nhất, thích bộ phim nào nhất, chiều cao bao nhiêu, cân nặng bao nhiêu, sinh nhật ngày nào, có quan hệ tốt nhất với chị nào trong gia đình, thời đại học đã nhận được những giải thưởng gì, chương trình đang nghiên cứu hiện nay liên quan đến cái gì… tất cả đều có trong này, tối nay anh không được ngủ, học thuộc hết đống này, lát nữa em sẽ kiểm tra”.
Bình thường tôi luôn cảm thấy Hiểu Ngưng là người kiệm lời, vậy mà nói một lèo một tràng dài.
Tuy tìm hiểu bí mật của người con gái khiến trái tim mình rung động là mơ ước của tất cả đàn ông, nhưng như thế này thì…
Haizz, giờ mới thấy Hiểu Ngưng cũng rất biết cách làm khổ người khác.
Tôi cầm xấp tài liệu dày cộp, bắt đầu thấy đau đầu.






Tối nay, tôi được trở lại thời đại học, cắm đầu cắm cổ vào ôn thi ngay trước đêm kiểm tra học kỳ, cả kỳ không chịu nghe giảng, mà chỉ dành ra một đêm bổ sung lại toàn bộ chỗ kiến thức đó. Mượn được tập vở ghi chép của cô bạn nào đó mà mang đi photo là “vật báu qua ải” mà người người trong giang hồ tranh cướp nhau mới có được.
Điều khác biệt duy nhất là, tôi đang “ôn tập” trong phòng con gái. Hiểu Ngưng ngồi trên giường hỏi từng câu một, tôi nằm nghiêng trên ghế mơ mơ màng màng trả lời.
Đầu càng lúc càng đau, cơ thể càng ngày càng không chịu nghe lời.
Đợi đến