Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
đầu tiên đến văn phòng. Tôi sắp xếp lại một số đồ của mình, rồi lên mạng tìm một số tư liệu liên quan đến Carl Sura. Càng thu thập được nhiều tài liệu tôi càng thấy Carl Sura không hề bình thường.Nếu Trình Tư Vy giao quyền xuất bản sách của ông ấy cho tôi thì đó thực sự là một món nợ ân tình quá lớn.
“À, đúng rồi, Trình Lộ, hôm nay tôi có việc bận muốn xin về sớm”.Tôi nói với Trình Lộ đang ngồi đối diện.
“Hứ, gọi tôi là giám đốc Trình! Muốn về sớm thì nói năng ngọt ngào một chút.Vụ kinh doanh với Wolters Kluvver bàn đến đâu rồi?”.Trình Lộ dẩu môi về phía tôi, hỏi.
“Lạ thật, đây không phải là “case” do giám đốc Trình phụ trách ư? Sao lại biến thành việc của tôi rồi?”.
“Cái cô Trình Tư Vy tổng đại diện khu vực châu Á Thái Bình Dương chẳng phải có tình cảm với anh sao? Anh không hiến thân chẳng lẽ để tôi hiến hả?”.
“Hi hi, không chừng người ta lại thích phụ nữ đó, bây giờ trên đời này trăm ngàn loại hoa đua nhau nở, loại gì cũng có”.
“Có nở nữa cũng không lợi hại bằng tên gay như anh!”.Trình Lộ trừng mắt nhìn tôi, cô ta ngẫm nghĩ một lúc, “Thôi bỏ đi, để hôm nào tôi mời cô ta ăn cơm, trông mong vào anh cũng chả được tích sự gì”.
“Khỏi cần, cô ấy không gặp bất kỳ công ty nào đến lần thứ hai”. Tôi lập tức nói.
“Không thử làm sao mà biết được?”.
“Tôi biết quy tắc của cô ấy”.
“Hả?”.Trình Lộ nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò, “Hình như anh biết khá nhiều nhỉ”.
“Yên tâm, chuyện này tạm thời cứ giao cho tôi xử lý. Có điều, tôi có một điều kiện nho nhỏ, tôi muốn về trước lúc hai giờ.Chuyện xin nghỉ nhỏ nhặt này, giám đốc bộ phận như cô chắc chắn có quyền hành”.Tôi nói.
“Được, vừa hay chiều nay tôi phải tiễn bố mẹ tôi ra ga, cũng phải về sớm, không quản nổi anh”.Trình Lộ bất mãn nhìn tôi, nói.
“Á, hôm nay bố mẹ đã về rồi sao?”.Tôi lập tức hỏi.
“Hứ! Ai là bố mẹ anh? Muốn ăn đòn hả?”. Trình Lộ vừa nói vừa ném chiếc kẹp tài liệu rỗng trong tay cô ta về phía tôi. Buổi sáng nhanh chóng trôi qua, chiều đến tôi giải quyết công việc một cách nhanh gọn, thu dọn đồ đạc, về sớm. Trình Lộ và tôi rẽ hai đường khác nhau, cô ta tuyệt đối không thể ngờ được tôi xin về sớm là để đi đón Hiểu Ngưng. Bốn người bọn họ nhìn thì có vẻ rất thân thiết, nhưng mỗi người lại có bí mật riêng.
Cơ quan của Hiểu Ngưng cách đây không xa lắm, tôi lái xe qua bên đó, cô ấy đã đứng đợi ở cửa.
Hôm nay cô ấy lại mặc váy, là một chiếc váy ngắn màu đen, chân đi giày bệt, tuy không phải là giày cao gót nhưng nhờ có đôi chân thon dài, nên trông cô ấy vẫn rất cao.Lúc này cô ấy đang đứng ở bên đường, chiếc váy bay bay theo chiều gió, áo sơ mi trắng tinh tươm, sạch sẽ, trông thuần khiết như cô sinh viên, nhìn từ xa, tôi không kiềm được lòng mình mê mẩn trước vẻ đẹp ấy.
Tôi lái xe đến, đón cô ấy lên xe.
Hai năm trở lại đây kinh tế của thành phố Bình Hải phát triển rất nhanh, những người nông dân ở ngoại ô cũng vay tiền xây dựng những khu nghỉ mát, tuy đẳng cấp không cao, nhưng điểm quan trọng là môi trường thiên nhiên trong lành và không khí thảnh thơi, thoải mái, khiến cho ngành du lịch của mấy vùng xung quanh cũng phát triển không kém. Tôi lái BMW, xuyên qua hết sơn trang này đến sơn trang khác, cuối cùng cũng tìm được đến “Sơn trang Lạc Du” mà Hiểu Ngưng nói.
“Căn số 18”.Hiểu Ngưng nhắc nhở tôi.
“Có gì mà phải giới thiệu ạ, bố mẹ tự tìm hiểu là được mà”.Hiểu Ngưng cười một cách trang nhã, nói.Trước mặt bố mẹ, cô ấy cũng có một số cử chỉ nũng nịu, điều này bình thường tôi chưa bao giờ được nhìn thấy.
“Được được được, vào trong hãy nói”.Bố Hiểu Ngưng nhìn tôi vài giây, rồi giơ tay ra, ý bảo tôi và Hiểu Ngưng vào bên trong rồi nói chuyện tiếp.
Hiểu Ngưng nhẹ nhàng đi đến bên cạnh tôi, khoác tay tôi. Tôi cũng phối hợp, nắm lấy tay cô ấy, khẽ vuốt ve, trông điệu bộ rất thân mật.Dù sao cũng là đóng giả bạn trai, không lợi dụng lúc này cũng phí.
“Sắp xếp gặp mặt ở đây là vì không muốn vào thành phố, tránh người này mời bố ăn cơm, người kia mời dùng bữa, lấy đâu ra thời gian gặp mặt con gái cưng của bố”. Bố Hiểu Ngưng vừa đưa chúng tôi vào trong vừa nhìn cô con gái ngoan ngoãn của mình bằng ánh mắt đầy yêu thương, giải thích với cô ấy.
“Bố, bố có hài lòng về anh ấy không?”.Hiểu Ngưng hỏi.
“Vừa mới gặp lần đầu, sao có thể nói hài lòng hay không hài lòng”, ông cười, “Nhưng người mà con gái bố chọn, chắc chắn không kém cỏi rồi. Trong viện nghiên cứu hả?”.
“Không ạ, công việc của anh ấy liên quan tới sách”.
Hiểu Ngưng nói.
“Cháu làm bên tiêu thụ sách báo ạ”.Tôi nói xen vào.
“Rất tốt, rất tốt”. Bố Hiểu Ngưng nhìn tôi, “Con gái bác tính tình lạnh lùng, chán lắm đúng không?”.
“Dạ, cô ấy rất ít nói, cháu thích thế ạ”.Tôi đáp.
“Con bé này ấy à, không thích quan hệ với người trong xã hội, nên mới chọn làm trong viện nghiên cửu.Không hiểu sao nó lại thích mấy thứ thuốc men thế”.Mẹ Hiểu Ngưng bên cạnh nói.
“Mỗi người có chí riêng, con gái tôi cống hiến công sức cho sự nghiệp khoa học, cũng rất hay mà. Nếu nó vào các công ty