Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
khi tôi mở mắt ra, phát hiện mình đã nằm yên vị trên chiếc giường êm ái.
Trần nhà màu xanh lá cây nhạt pha với màu hồng, có điểm những ngôi sao màu trắng. Đây không phải giường trong phòng tôi!
Trong lòng tôi bỗng khựng lại một lúc, rồi lập tức cảm thấy ánh mắt Hiểu Ngưng có gì đó khác thường.
“Nhưng tên em anh chỉ gọi hai lần, còn tên một người khác anh gọi tới tám lần”. Hiểu Ngưng tiếp tục nói.
“Là ai thế?”.Tôi hỏi cô ấy.
Hiểu Ngưng lắc đầu: “Em không nghe rõ, chắc là em không quen”.
“Ờ, chắc chắn người đó nợ anh rất nhiều tiền”.Tôi vuốt cằm, ngẫm nghĩ, nói.
Hiểu Ngưng khẽ mỉm cười: “Anh mau về phòng đi, nếu để họ thấy anh ngủ ở đây, không hay lắm”.
Bình thường Hiểu Ngưng khiến người khác cảm thấy cô ấy rất lạnh lùng, cũng chính vì vậy, lúc cô ấy cười vô cùng cuốn hút. Dáng vẻ khi mặc đồ ngủ của cô ấy trông rất thuần khiết.Bộ đồ ngủ rộng thùng thình không hề làm mất đi những đường cong đẹp đẽ trên cơ thể cô ấy, ngược lại càng làm chúng nổi bật hơn.
Tôi thấy không còn sớm nữa, mấy cô gái còn lại chắc sắp dậy rồi, vội vàng cầm quần lên, chạy khỏi phòng Hiểu Ngưng, chuồn về phòng mình. Cảm giác này, giống như lén lút làm chuyện gì đó xấu xa, vừa căng thẳng vừa kích thích.
Lúc thay quần áo, tôi ngửi thấy tay mình vẫn còn lưu mùi hương cơ thể của Hiểu Ngưng, không thể không hoài nghi, hôm qua khi ngủ, chắc không phải tôi ôm Hiểu Ngưng đấy chứ? Hiểu Ngưng nói cô ấy lay thế nào tôi cũng không tỉnh, lại không thể gọi bọn Tô Tô đến trợ giúp, lẽ nào lại giống như Tô Tô lần trước, cuộn ngủ trong lòng tôi cả đêm?
Tôi cố gắng hồi tưởng lại vẻ mặt của Hiểu Ngưng vừa nãy, vẫn không đoán ra điều gì.Hiểu Ngưng không giống Tô Tô, cái gì cũng biểu hiện trên mặt. Hôm qua tôi ngủ say như lợn chết, chẳng nhớ mình ngủ từ lúc nào nữa, chỉ nhớ tối qua ngủ rất ngon, rốt cuộc có ôm Hiểu Ngưng ngủ không, e sẽ mãi mãi là một câu đố không lời đáp.
Tôi đưa hai tay lên mũi, ngửi kỹ, quả nhiên có mùi thơm của con gái.
“Anh Tiểu Mân, mau ra ăn sáng nào!”.
Tôi đang kinh ngạc thì Tô Tô chạy sộc vào, làm tôi giật bắn người.
Cô bé thấy tôi đầu tóc còn rối bù, hai mắt thì mơ màng, cười hí hí, chạy lại khoác tay tôi, “Anh Tiểu Mân, tối qua anh ngủ có ngon không?”.Tôi có tật giật mình, tự dưng thấy sợ hãi chút xíu. Nhưng đi cùng Tô Tô ra ngoài, theo những gì mà họ đang nói thì bọn Tô Tô không hề biết chuyện tối qua giữa tôi và Hiểu Ngưng. “Hôm nay không mưa, anh không đưa em đi học đâu”.Nhìn ánh mắt cô bé, tôi biết ngay nó định hỏi gì nên từ chối thẳng luôn.
“Không có, hôm nay anh không cần đưa em đi học đâu”.Tô Tô lè lưỡi cười một cách tinh ranh, “Em định nói một chuyện khác cơ. Anh Tiểu Mân, ngày lễ Tình nhân trường chúng ta có tổ chức lễ hội, anh đi cùng em nhé”.
“Các cô ấy có đi không?”.Tôi hỏi cô bé.
“Đương nhiên là có! Vừa rồi mọi người đã thống nhất!”.Tô Tô phấn khích trả lời.
Tôi cứ nghĩ Tô Tô định hẹn tôi đi chơi riêng, xem ra tôi đã nghĩ nhiều quá rồi.
“ừ được, vào buổi tối hả?”.Tôi hỏi.
“Dạ, đúng, vào thứ bảy, chiều đi dạo phố, tối đến trường”.Tô Tô nói giọng đầy sung sướng.
“Cũng chính là ngày kia rồi”.Tôi nhẩm tính, nói.Dù sao đã đồng ý đi cùng Tô Tô, vậy kế hoạch đi cổ trấn cùng Trình Tư Vy, chỉ còn cách hủy bỏ.
Không biết hôm đó cô ấy sẽ làm gì, tôi thầm nghĩ.
“Anh Tiểu Mân, ra ăn sáng thôi!”.Thấy tôi chìm đắm vào suy tư, Tô Tô kéo tay tôi ra khỏi phòng.
Trong phòng khách, Trình Lộ, Hiểu Ngưng và Linh Huyên đều đã ăn mặc chỉnh tề, thêm cả Tô Tô nữa, phòng khách như phòng trang điểm ở hậu trường của một buổi biểu diễn nào đó, toàn mỹ nữ.
“Chị Linh Huyên, chị nói ngày kia là lễ Tình nhân, anh Tiểu Mân đi cùng chúng ta, người khác sẽ nghĩ ai là người yêu anh ấy?”. © Bỗng dưng Tô Tô hỏi. © Nhắc đến lễ Tình nhân, cô bé lại vô cùng hưng phấn, mong chờ.
“Đương nhiên là em rồi, em quấn anh ấy nhất mà”. Linh Huyên cười, nói.
Tô Tô cười một cách vui vẻ, hình như không có ý phản đối Linh Huyên, nhưng lại lập tức nói: “Em luôn cảm thấy anh Tiểu Mân và chị Trình Lộ rất đẹp đôi, rất nhiều người sẽ nghĩ rằng chị ấy là người yêu anh Tiểu Mân”.
“Hứ!”.Trình Lộ lạnh lùng hứ một tiếng, không muốn phá vỡ sự vui vẻ của Tô Tô, nhưng cũng không đồng ý với cách nói của cô bé.
Trong khi họ đang nói chuyện linh tinh với nhau, ánh mắt Hiểu Ngưng khóa chặt vào người tôi, như nhắc nhở tôi hôm nay nhớ về sớm.Hiểu Ngưng dường như không muốn cho họ biết cô ấy nhờ tôi đóng giả bạn trai. Có thể thấy rõ, cô ấy rất coi trọng việc này, chứ không tùy tiện như Trình Lộ, có vẻ như bố mẹ cô ấy rất nghiêm khắc, không dễ qua mặt.
“Anh Tiểu Mân, anh biết không? Thực ra hôm anh đi gặp bố mẹ chị Trình Lộ, em với chị Linh Huyên vốn định đến nhìn trộm, nhưng vì dự báo thời tiết nói có mưa rào nên mới không đi nữa. Nếu không chắc chắn có rất nhiều trò hay”.Tô Tô vừa ăn sáng vừa nói.
Tôi uống một hơi hết sạch hộp sữa, nhìn dáng vẻ tinh ranh của Tô Tô, lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Hiểu Ngưng, cuối cùng cũng biết, tại sao Hiểu Ngưng không muốn cho họ biết chuyện hôm nay.
Tôi là người