Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

bên ngoài làm, công việc trong công ty nước ngoài thì bận rộn, công ty trong nước thì cạnh tranh cao, chẳng có gì tốt đẹp cả”.Bố Hiểu Ngưng xoa đầu con gái, nói.
Tôi nghĩ cũng đúng, với tính cách của Hiểu Ngưng, làm việc ở những nơi như viện nghiên cứu là thích hợp nhất.
“Bố mẹ đang nướng thịt, bố không biết nướng mấy, Hiểu Ngưng mau đến trự giúp đi”.Bố Hiểu Ngưng nắm tay cô ấy đi ra vườn, nói.
Có thể thấy, ông rất yêu con gái mình, nhưng với tôi thì lại tỏ ra hơi lạnh nhạt, ông ấy có một phong cách hoàn toàn khác bố Trình Lộ.
“Hạ Xích Văn! Mau đến giúp em khiêng cái lò này ra ngoài, bốn người mà chỉ có hai cái không đủ!”.Mẹ Hiểu Ngưng từ trong phòng gọi với ra.
Tôi chủ động nói: “Để cháu giúp! Bác gái bác cứ để đó ạ!”.
“Cháu không bê được đâu, để đấy bác bê cho”.Bố Hiểu Ngưng nói.
Không chờ ông nói xong, tôi đã chạy vào nhà, đến bên mẹ Hiểu Ngưng, bê chiếc lò vỏ sắt nặng năm mươi cân lên.
Để tránh làm bẩn quần áo, tôi còn để lò cách ngực mình một khoảng nhất định, chỉ dựa vào lực tay, nhấc bổng chiếc lò lên.
“Thằng bé này thể lực cũng không tồi nhỉ!”.Bố Hiểu Ngưng kinh ngạc nhìn tôi, khen ngợi.
“Đâu có giống anh, suốt ngày ngồi văn phòng”.Mẹ Hiểu Ngưng thừa cơ hội này trách móc một câu.
Tôi bê chiếc lò ra vườn, đặt nó xuống một cách vững chắc. Hiểu Ngưng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khâm phục, chắc chắn trước đây cô ấy cũng không nghĩ tôi lại khỏe mạnh thế này.
“Ngày trước khi tôi làm cảnh sát hình sự, cơ thể cũng rất khỏe mạnh.Hồi đó đi bắt tội phạm, chỉ một quyền là đánh gục một tên”.Bố Hiểu Ngưng thấy mẹ cô ấy từ trong nhà đi ra, nói.
“Được rồi, được rồi, đã là chuyện cũ bao nhiêu năm trời, còn lôi ra để khoe khoang”.Mẹ Hiểu Ngưng nói.
“Tuy bây giờ tôi không luyện võ nữa, nhưng những tố chất trong cơ thể vẫn còn đấy.Mấy chiêu trước đây tôi đều nhớ cả”.Bố Hiểu Ngưng càng nói càng hăng, vừa nói còn vừa khoa chân múa tay nữa.
“Bác trai, chiêu này của bác là kẹp người gập cánh tay phải không ạ?”.Tôi đứng bên cạnh, nói.
Bố Hiểu Ngưng ngạc nhiên nhìn tôi, “Trời, cháu cũng biết hả?”.
“Dạ, cháu đã từng tập tán thủ ba bốn năm”.Tôi gật đầu trả lời.
“Nhưng tính khí của anh ấy rất tốt”.Hiểu Ngưng đứng bên cạnh nãy giờ không nói gì, vội vàng bổ sung một câu.
“Đương nhiên, những người luyện võ, tu tâm dưỡng tính, tính khí rất tốt”.Bố Hiểu Ngưng đáp lại, rồi nhìn tôi, “Thảo nào cơ thể cường tráng vậy, hóa ra là đã từng luyện võ”.
Tôi cảm thấy bố Hiểu Ngưng rất có hứng thú với chủ đề này, lập tức nắm lấy cơ hội, nói về một số chiêu thức thực dụng của môn tán thủ.
Rất nhanh, chúng tôi càng nói càng hợp nhau, bố Hiểu Ngưng dần dần mở rộng chủ đề, nói chuyện ông học tán thủ hồi còn trong đội cảnh sát hình sự, rồi lại nói sang chuyện ông bắt tội phạm anh dũng tới mức nào, càng nói càng hăng say. Còn tôi thì kể chuyện dẫn đội tán thủ của trường đi thi đấu, miêu tả lại cuộc thi một cách vô cùng sinh động.
Mẹ Hiểu Ngưng cười híp mắt nhìn tôi, cùng cô con gái cưng nướng những xiên thịt thơm nức.
Nói chuyện được một lúc, tôi và bố Hiểu Ngưng như hai người bạn thân lâu ngày gặp mặt. Chúng tôi nói đến Hiểu Ngưng, cũng nói mãi không hết chuyện. Cũng may tôi đã nhớ hết những chuyện liên quan đến Hiểu Ngưng, có thể trả lời một cách lưu loát tất cả các câu hỏi của bố cô ấy, cứ như tôi đã quen cô ấy được ba, bốn năm rồi.
“Đến đây đến đây! Ăn thịt xiên! Nhìn hai bác cháu, cử nói chuyện là nói mãi không ngừng. Hạ Xích Văn, anh cũng thật là, sao trước đây không thấy anh nhiều lời như thế, lúc nào cũng công việc và công việc, cả ngày chả nói được nửa câu”. Mẹ Hiểu Ngưng cầm xiên thịt còn nóng hổi mang đến trước mặt tôi, nói giọng trách móc.
“Cháu tên Lương Mân đúng không? Giỏi lắm, bác rất thích cháu”. Bố Hiểu Ngưng vỗ vỗ vai tôi nói.
“Bố!”. Nghe thấy bố mình nói vậy, Hiểu Ngưng vui vẻ đi đến, ngồi bên cạnh tôi, tựa vào vai tôi, rồi đa xiên thịt lên tận miệng tôi.
Tôi ăn hết nửa xiên thì Hiểu Ngưng ăn nốt nửa xiên còn lại. Điệu bộ thân mật này, giống hệt một đôi đang yêu say đắm.
“Phải rồi, Hiểu Ngưng, bố có người bạn thân cũng đang ở Bình Hải, bố đã mời chú ấy đến đây rồi. Người này con cũng biết đấy”. Bố Hiểu Ngưng vui vẻ nhìn Hiểu Ngưng vẻ mặt đang tràn đầy hạnh phúc, nói.
“Ai ạ?”. Hiểu Ngưng hơi tò mò hỏi.
Đúng lúc này, tôi nhìn thấy một chiếc taxi màu xanh của thành phố Bình Hải chạy qua bên ngoài vườn.
“Trời ơi, thị trưởng Hạ, anh mà không gọi điện thoại thì suýt nữa tôi đã lên tàu rồi!”. Giọng nói của bố Trình Lộ vang lên từ phía cửa. Nghe thấy giọng bố Trình Lộ, không chỉ vẻ mặt tôi biến sắc mà vẻ mặt Hiểu Ngưng cũng trở nên lo lắng, căng thẳng.
“Sao bây giờ mới đến? Chúng tôi đợi mọi người lâu lắm rồi!”. Bố mẹ Hiểu Ngưng đi qua phòng, ra cửa đón tiếp.
Hiểu Ngưng đứng trong vườn, không biết tiếp theo phải làm gì.
Tôi chạy xộc vào nhà, nhìn qua cửa trước, quả nhiên thấy bố mẹ Trình Lộ, cả Trình Lộ nữa! Phụ huynh hai bên đang thăm hỏi nhau, vẻ mặt rất hân hoan.
May mà chiếc BMW của tôi được đậu trong góc tường phía đông, còn ba ng