Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

đâu có muốn như vậy, nhưng anh ấy sinh ra đã không thích phụ nữ, không phải lỗi của anh ấy”.
Tôi toát mồ hôi lạnh.
“Tô Tô, ngày mai anh chuyển đi”. Tôi cúi đầu nhìn cô bé Tô Tô ngây thơ trong sáng trong lòng mình, nói. Tô Tô mở to mắt.
Trong chốc lát, Linh Huyên và Trình Lộ cũng im lặng. Cạch cạch.
Hiểu Ngưng không biết hì hục làm gì trong phòng đi ra đúng lúc tôi nói câu này, cô ấy đứng trước cửa, cũng ngây người ra một lúc.
Không khí trong chốc lát đã không còn vui vẻ như trước nữa.
Linh Huyên nhỏ nhẹ hỏi: “Anh chuyển đi thật ư?”.
“Ừ”. Tôi gật đầu, “Hôm nay thu dọn đồ đạc, mai tan sở anh đi thẳng đến chỗ ở mới luôn, không về nhà nữa. Bạn anh tìm cho anh một căn phòng, cũng khá được”.
Khi nói câu này, trong lòng tôi rất khó chịu, như có lỗi với họ vậy.
“Tại sao vậy? Tại sao vậy? Anh Tiểu Mân, sao anh lại chuyển đi?”. Tô Tô nắm lấy tay tôi, truy hỏi.
“Đúng thế, sao anh lại đòi chuyển đi?”. Linh Huyên chau mày, hỏi tôi.
Tôi ngượng ngùng mỉm cười: “Bởi vì… anh ở đây không thoải mái lắm”.
“Anh Tiểu Mân, chẳng phải mọi người ở với nhau rất vui vẻ à! Sao anh lại chuyển đi?”. Tô Tô níu cánh tay tôi hỏi.
“Thôi không nói nữa. Dù gì… anh đã quyết định dọn ra ngoài rồi”. Tôi cắn răng nói.
Tô Tô đột nhiên trầm ngâm, bàn tay đang níu cánh tay tôi cũng dần dần nới lỏng.
“Anh vốn định để sáng mai mới nói cho bọn em, nhưng anh không muốn chuyển đi một cách đột ngột không rõ lý do”. Tôi nhăn nhó cười, “Thực ra anh không như bọn em vẫn nghĩ”.
Trình Lộ ngồi trên sofa nhìn tôi, không nói gì. Hiểu Ngưng đứng trước cửa cũng chỉ yên lặng nhìn tôi, không nói câu nào.
“Ăn cơm thôi”. Linh Huyên khẽ nói, cởi chiếc tạp dề quấn quanh eo.
Ba cô gái còn lại cũng lần lượt ngồi vào bàn ăn.
Rõ ràng, không khí trên bàn ăn hôm nay khác xa với mấy hôm trước. Bình thường lúc ăn cơm, Tô Tô lúc nào cũng vui vẻ nói chuyện học hành ở trường, nhưng hôm nay lại trở nên yên lặng như Hiểu Ngưng.
“Anh Tiểu Mân, bọn em đã định hai hôm nữa chúng ta sẽ cùng nhau đi hát karaoke, chào mừng anh chuyển đến đây ờ”. Tô Tô nói. Đôi mắt long lanh của cô bé nhìn tôi khẩn cầu.
“ừ… Sau này vẫn còn cơ hội mà”. Tôi trả lời mơ hồ.
“Chắc chắn là có bạn trai bên ngoài rồi mới vội vội vàng vàng chuyển ra ngoài sống với hắn!”. Đột nhiên Trình Lộ giận dữ nói.
“Cô nói cái gì?”. Tôi tức giận nhìn cô ta.
“Đồ gay chết tiệt, sớm đã ngứa mắt với anh! Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, anh tưởng đây là nhà trọ à?”. Trình Lộ vứt đũa xuống bàn, nói.
“Có gì cứ từ từ nói, đừng có cãi nhau”. Linh Huyên vội vàng đứng dậy can ngăn.
“Thôi bỏ đi, tôi cũng không muốn giải thích dài dòng, ngày mai tôi chuyển đi, không phải nhìn thấy bộ mặt thối tha của cô nữa”. Tôi cố nén cơn giận, nói.
“Thực ra chị Lộ Lộ cũng không muốn anh chuyển đi…”. Tô Tô đứng bên cạnh nói.
“Ai bảo thế? Chị sớm đã mong anh ta chuyển đi rồi!
Nhìn đã thấy bực mình!”. Trình Lộ lập tức ngắt lời Tô Tô.
“Cậu chỉ được cái độc mồm, cậu không hy vọng anh ấy ở đây thì sao hôm qua còn rút quần áo cho anh ấy?”. Linh Huyên đứng bên cạnh lên tiếng.
“Tớ…”. Trình Lộ đột ngột không nói được gì, đờ ra vài giây rồi lại vểnh miệng cãi “Trời sắp mưa tớ mới không để ý là quần áo của ai”.
“Anh Tiểu Mân, anh thực sự có bạn trai rồi ư?”. Tô Tô nhìn tôi bằng ánh mắt vô tội, nhẹ nhàng hỏi.
“Nói linh tinh cái gì chứ! Chỉ là anh không muốn làm phiền bọn em nên mới chuyển ra ngoài. Anh sớm đã nói rồi, từ trước đến nay anh chưa bao giờ thích đàn ông!”. Tôi thở dài, nặng nề nói.
Tôi cao giọng, không khí cũng dần yên tĩnh trở lại. Bỗng nhiên tôi nhận ra khẩu khí của mình quá cứng nhắc, thở dài, tiếp túc cúi đầu ăn cơm.
Bốn người họ đều không nói gì, không khí đông cứng như băng.
“Ờ… các em…” Tôi nói giọng mềm mỏng, “Có cho phép một người đàn ông không phải là gay sống cùng không?”.
“Không bao giờ”. Hiểu Ngưng ngồi bên cạnh nãy giờ không nói gì, đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy kiên định.
Tôi hít một hơi thật sâu, đặt đũa xuống: “Anh ăn no rồi”.
Tám con mắt đổ dồn về phía tôi, tôi quay người đi về phòng mình.
Căn phòng được sắp xếp ngăn nắp sạch sẽ, chắc là Linh Huyên lại dọn dẹp giúp tôi. Những cuốn sách trên giá được phân loại rõ ràng, không một chút bụi.
Chăn và ga trải giường đều được gấp lại cẩn thận khiến ai nhìn cũng thấy thoải mái, tuy trong thời tiết mưa gió liên miên nhưng vẫn giữ được sự khô ráo, sạch sẽ. Đống rác trong thùng cũng đã được dọn sạch, trên cửa sổ có treo một con búp bê cầu nắng, chắc là của Tô Tô treo cho tôi.
Lọ thuốc Hiểu Ngưng đưa mấy hôm trước vẫn nằm trên chiếc tủ đầu giường, cuốn tiểu thuyết Trình Lộ cho tôi mượn, cũng vẫn để trên gối.
Tôi bước lại gần cửa sổ, nhìn bầu trời âm u, trong lòng cũng như bị mây đen che phủ. Cạch. Cửa mở ra.
“Anh Tiểu Mân, anh dọn đi thật sao?”. Tô Tô lại gần, khịt khịt mũi, vẻ mặt phụng phịu, nhẹ giọng nói.
“Ừ, anh đã nói với bạn anh rồi”. Tôi xoay người lại đáp.
“Anh Tiểu Mân, mọi người sống cùng với nhau chẳng phải rất vui vẻ sao? Hay là em không thu tiền