Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
nhà của anh nữa, anh cứ tiếp tục ở lại đây đi”. Tô Tô bước đến trước mặt tôi, nói giọng nghe rất thương.
“Không phải là vấn đề tiền nong, cái chính là anh cảm thấy có lỗi với bản thân”. Tôi giơ tay ra xoa đầu cô bé, nói.
“Nhưng em không nỡ để anh đi”. Tô Tô ngả vào lòng tôi, dang rộng hai tay ra ôm eo tôi.
“Trong thời gian ngắn ngủi có mấy ngày mà tình cảm đã sâu nặng thế sao?”. Tôi cười, hỏi cô bé.
Thấy tôi nói vậy, Tô Tô ngẩng đầu nhìn tôi: “Tình cảm của anh em mình không sâu nặng ư?”.
Đối diện với ánh mắt ngây thơ của cô bé, tôi thực sự không biết phải trả lời thế nào. Chỉ cảm thấy nhịp tim mình không tăng tốc, nhưng lại đập rất mạnh.
“Chị Linh Huyên cũng rất thích anh, chị Hiểu Ngưng cũng luôn thầm lặng quan tâm anh, còn chị Lộ Lộ, bề ngoài thì ra vẻ ghét anh nhưng thực ra chị ấy cũng hy vọng anh ở lại”. Tô Tô sà vào lòng tôi, thỏ thẻ nói.
Tôi thở dài, rồi chầm chậm đẩy cô bé ra. Không nên có bất kỳ mộng tưởng nào, sống ở đây một tuần đã là giới hạn cuối cùng rồi, nếu sống thêm sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện.
“Tô Tô, em mau về phòng ngủ đi, trời lạnh rồi, em cứ mặc quần áo ngủ chạy đi chạy lại thế này, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy”. Tôi vỗ nhẹ lên đầu cô bé, cảm nhận được những sợi tóc mềm mượt như tơ trượt qua những ngón tay mình.
“Anh Tiểu Mân, anh suy nghĩ lại đi, em và chị Linh Huyên lúc nào cũng hoan nghênh anh ở lại”. Tô Tô nhìn thẳng vào tôi, miệng phả ra hơi thở thơm nhè nhẹ, ngẩng đầu nói.
“Ừ”. Tôi xoa nhẹ vai cô bé, rồi lại ngắm nhìn bóng dáng nhỏ nhắn biến mất sau cánh cửa phòng.
Tôi thu dọn đồ đạc, nhét hết vào chiếc túi dùng hôm chuyển đến, rồi nằm trên giường đọc sách.
Mất nửa buổi tối mới đọc hết mấy cuốn tiểu thuyết của Carl Sura mà Trình Lộ cho mượn, tôi thở phào, bên ngoài trời lại bắt đầu mưa lộp bộp.
Tiếng sấm ầm ì chiếm hữu bầu trời, làm cho không khí trở nên ngột ngạt hơn. Trong mấy hôm nay, đây là lần đầu tiên có sấm.
Tôi vốn nghĩ bọn họ đã đi ngủ hết rồi, thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện thì thào bên ngoài phòng khách.
“Cửa sổ, cửa ra vào phòng Tô Tô đều đóng hết rồi chứ?”. Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng của Linh Huyên.
“Đóng chặt rồi, con bé ngủ rất ngon. Mình biết ngay mưa liên miên nhiều ngày kiểu này thế nào hôm nay cũng có sấm mà. Dự báo thời tiết cũng nói hôm nay có mưa rào”. Tiếp theo là câu trả lời của Trình Lộ.
“Haizz, mấy ngày nay tớ lo chết đi được. Cứ nghĩ anh Lương Mân sống ở đây sẽ đỡ hơn một chút, ai ngờ anh ấy lại chuẩn bị chuyển đi”. Linh Huyên nói tiếp.
“Chuyển đi thì chuyển đi, ai tiếc chứ?”. Trình Lộ nói với giọng vô cùng căm hờn.
“Suỵt, khẽ thôi, cẩn thận Tô Tô tỉnh giấc”. Hiểu Ngưng khẽ nhắc nhở.
“Hôm nay lại không dám ngủ, hy vọng ba ngày mưa này mau chóng trôi qua”. Trình Lộ than thở, nhưng lần này âm lượng nhỏ đi rất nhiều. Nếu không phải tôi cố dỏng tai lắng nghe chắc cũng không thể nghe thấy lời họ nói.
“Ngày trước đều là anh Đới Duy trông, giờ anh Đới Duy đi rồi, chỉ còn lại ba chúng ta chăm sóc cho Tô Tô. Nói thật, tớ thực sự không muốn anh Lương Mân chuyển đi. Anh ấy ở lại đây rất tốt cho Tô Tô. Các cậu có nhận ra không? Tô Tô rất quấn quýt anh ấy”. Linh Huyên nói.
“Đừng đổ cho Tô Tô nữa, Linh Huyên cậu đối với hắn ta cũng tốt đến mức quá đáng rồi đấy”. Trình Lộ nói.
“Con người anh ấy rất tốt mà”. Hiểu Ngưng điềm nhiên bổ sung một câu.
Bên ngoài lại có tiếng sấm sét ùng ùng, tôi không nghe được họ nói gì nữa.
Trong lòng như chất chứa đầy không khí ẩm ướt, khiến tôi bực bội đến mức phát hoảng. Ánh đèn ngoài phòng khách lọt qua khe cửa chiếu vào, tôi lắng nghe tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp bên ngoài, không nghĩ ngợi đến những chuyện phức tạp đó nữa, nhắm mắt lại. Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng.
Sau một đêm được tẩy rửa, không khí bên ngoài trở nên vô cùng trong lành.
“Chị Lộ Lộ! Chị Hiểu Ngưng! Chị Linh Huyên!”.
Giọng nói hân hoan của Tô Tô lại vang lên ngoài cửa phòng tôi như mấy ngày trước.
“Tô Tô, tối qua ngủ ngon không?”. Hiểu Ngưng hỏi cô bé.
“Có ạ! Hôm qua em ngủ rất ngon! Haizz, tối qua lại có mưa hả chị?”. Kèm sau tiếng mở rèm cửa sổ là giọng nói đầy kinh ngạc của Tô Tô.
“ừ, em đúng là đồ heo, không biết gì sao?”. Trình Lộ nói.
“Hi hi… Hôm qua em ngủ say quá. Em đi xem anh Tiểu Mân đã dậy chưa!”. Giọng nói ngoài phòng khách của Tô Tô vừa thốt ra thì cửa phòng tôi đã bị “mở tung”.
“Anh Tiểu Mân!”. Tô Tô gọi tôi bằng giọng nhõng nhẽo, xộc thẳng đến bên giường tôi.
Đột nhiên, cô bé phát hiện giá sách trống rỗng, rồi lại thấy cái túi to đùng chứa đầy đồ của tôi trên sàn nhà, ngớ ra một lúc, vẻ mặt thất vọng, buồn bã.
“Anh chuyển đi thật sao?”. Cô bé nhìn tôi, hỏi tôi vẻ tội nghiệp.
“ừ, không phải tối qua anh đã nói rõ rồi sao?”. Tôi mỉm cười, mặc quần áo vào.
Tô Tô đương nhiên không nỡ rời xa tôi, nhưng ngồi lại trên giường tôi cũng không biết nói gì.
“Anh Tiểu Mân, ngày mai anh hãy đi có được không?”. Chị Linh Huyên còn có hai món chưa dạy anh cách nấu nữa. Hôm nay đến lượt anh nấu cơm mà, anh có nhớ không?”. Tô Tô nói.