Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

ìa, còn xem xét gì nữa, sáng nay không biết ai còn bàn với em tổ chức hôn lễ lúc nào là thích hợp nhất nữa!”. Mẹ Trình Lộ đứng bên cạnh nói.
“Đấy chẳng qua chỉ là nói vui thôi mà”. Bố Trình Lộ phân bua.
“Xem ra anh Trình rất hài lòng, con gái anh chị có người yêu, chúng tôi cũng mừng cho anh chị”. Bố Hiểu Ngưng nói.
“Nhà anh chị chẳng phải cũng thế hay sao”. Bố Trình Lộ hơi hạ thấp giọng, “Cậu con rể tương lai của anh chị thế nào?”.
“Lần đầu gặp mặt thấy cậu ta cũng rất tốt, con rể nhà chúng tôi không uyên bác, thông hiểu việc quốc tế đại sự, nhưng cơ thể rất cường tráng, từng học tán thủ, rất có phong thái con nhà võ”. Bố Hiểu Ngưng không kiềm chế được, hết lời khen ngợi.
“Thế ư, người yêu Trình Lộ nhà tôi lại rất có dáng thư sinh, hai nhà chúng ta vừa hay thành một đôi”. Bố Trình Lộ lại nói đùa.
“Được thôi, hôm nào chúng ta đưa con rể tương lai đến, cùng ngồi ăn bữa cơm nhé!”. Mẹ Hiểu Ngưng vô cùng phấn khích đề ra ý kiến.
“Được đấy được đấy, hai người đều làm ngành xuất bản, chắc là sẽ hợp nhau thôi”. Mẹ Trình Lộ nói thêm vào.
Tôi trốn trong nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu nghe họ nói chuyện, tự nhiên mồ hôi lạnh vã ra như tắm. May mà họ hình dung tôi thành hai người, nếu thực sự phải ăn cơm với nhau, trừ phi tôi có phép phân thân, hoặc là đến đấy rồi bị họ cắt thành hai khúc… “Hiểu Ngưng, sao Dương Mẫn vẫn chưa ra thế? Con vào xem nó có sao không”. Bố Hiểu Ngưng thấy tôi mãi không ra, bảo Hiểu Ngưng.
Rất nhanh, tôi nghe thấy tiếng chân nhẹ nhàng đang bước về phía nhà vệ sinh. Qua bóng người xinh đẹp hiện lên sau cánh cửa kính mờ, tôi biết đó là Hiểu Ngưng.
Cạch…
Hiểu Ngưng khẽ mở cửa, vén tấm rèm lên đi vào trong, rồi lập tức đóng cửa vào.
“Anh định ngồi trên bồn cầu bao lâu nữa thế?”. Cô ấy bước vào thấy tôi không cởi quần mà ngồi trên nắp bồn cầu, hỏi.
“Sao em không nói trước là bố mẹ em và bố mẹ Trình Lộ có quen nhau?”. Tôi nhìn Hiểu Ngưng, hỏi một câu, rồi đứng dậy kéo cô ấy ngồi xuống một nửa nắp bồn cầu.
Nói ra thì đây là lần đầu tiên tôi ngồi cùng một bồn cầu với con gái, nhưng thực sự trong nhà vệ sinh cũng không còn chỗ nào khác có thể ngồi được.
“Hai nhà bọn em vốn rất thân nhau. Hồi đó Lộ Lộ đến nhà Tô Tô ở cũng là thông qua em”. Hiểu Ngưng quay sang nhìn tôi, từ tốn nói.
“Thế này chẳng phải em hại chết anh hay sao!”. Tôi chỉ còn biết nhìn cô ấy, rồi lại im lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
“Em cũng không biết là bố em sẽ gọi bố Lộ Lộ đến, em cứ nghĩ hôm nay hai bác ấy về rồi, sẽ không gặp nhau”. Hiểu Ngưng nhìn tôi, bình tĩnh nói. Chắc tại sự việc đã thế này rồi, cô ấy cũng không quá lo lắng nữa. Hai chúng tôi ngồi tựa vào nhau trên bồn cầu, tựa lưng lại có cảm giác nương tựa vào nhau mãi mãi.






Tôi thu điện thoại lại, nhìn sang thấy Hiểu Ngưng đang chăm chú ngắm ruộng vườn bên ngoài cửa kính, vẻ mặt điềm tĩnh, hoàn toàn không nghe tôi nói chuyện điện thoại.
“Hiểu Ngưng, anh đưa em về nhà nhé, lát nữa anh còn có việc phải đi”. Tôi nói với cô ấy.
“Vâng”. Hiểu Ngưng khẽ trả lời, rồi tiếp tục ngắm nhìn những mảnh ruộng xanh mơn mởn bên ngoài.
“Em thấy bố mẹ em có thích anh không?”. Tôi hỏi.
“Ít nhất không ghét anh”. Hiểu Ngưng trả lời.
“Tối qua em gần như không ngủ, nghỉ ngơi chút đi”. Tôi nói với Hiểu Ngưng.
“Vâng”. Hiểu Ngưng ngả người vào thành ghế, những lọn tóc xõa ra hai bên, có cảm giác bình yên, xinh đẹp. Nhưng cái đẹp này lại dường như không thể tùy tiện chạm vào.
Tôi kìm nén sự xao động trong lòng, khẽ thở dài, tăng ga. Chiếc BMW lập tức tăng tốc, chạy như bay trên con đường cao tốc trong khu ngoại ô rộng mênh mông.
về đến nhà, tôi thả Hiểu Ngưng xuống cửa, rồi lái xe đến “Hoa Gian Phường”, phòng khám tâm lý của Đại Bính.
“Tớ tốt chưa? Chạy vạy đi hỏi phòng cho cậu mất nửa tuần lễ! Căn nhà như thế này tớ muốn ở cũng không có cơ hội!”. Thấy tôi xuất hiện ngoài cửa, Đại Bính đã xông ra nói.
“Được rồi! Đừng có kể công nữa, mau đưa tớ đi xem nhà đi”. Tôi đẩy thân hình nặng nề của cậu ta, nhét vào ghế phụ bên cạnh ghế lái.
“Woa, mùi hương của con gái, dạo này lại có bạn gái mới rồi hả?”. Đại Bính đánh hơi như chó, hỏi.
“Thôi xin, hôm nay suýt nữa bị người ta giết sống đây”. Tôi vừa khởi động xe vừa nói.
“Chuyện gì thế?”. Đại Bính hiếu kỳ truy hỏi.
Tôi lắc đầu: “Bỏ đi, không có gì. Căn phòng đó ở đường cẩm Tú đúng không?”.
“Không sai, không phải tớ nói ngoa, nhưng chắc chắn cậu sẽ rất rất hài lòng”. Nhắc đến căn phòng, Đại Bính đột nhiên kích động hẳn lên.
Nhưng nói thật, tôi không thể tin vào lời bảo đảm của tên Đại Bính này. Hồi năm tư đại học, lần nào cậu ta cũng bảo mời tôi ăn cơm, nhưng mãi đến tận lúc tốt nghiệp, lời hứa của cậu ta vẫn chưa thành hiện thực. Ngược lại, lần nào cậu ta đến trường tôi ăn cơm, người quẹt thẻ trả tiền cũng là tôi.
Đi theo chỉ dẫn của cậu ta, chúng tôi đến khu “Roma chí tôn” ở đường cẩm Tú.
“Khu này nhìn có vẻ cũng không tồi”. Tôi nhìn kiến trúc xung quanh, nói.
“Đương nhiên, thằng bạn đó của tớ thuộc


XtGem Forum catalog