Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1709 lượt.
dạng ăn chơi, căn nhà này là của ông bố đại gia của cậu ta mua tặng, những trang thiết bị điện bên trong đều là loại tốt nhất”. Đại Bính nói.
“Căn nhà tốt thế này sao không cho thuê với giá tiền cao?”. Tôi hỏi cậu ta.
“Tớ đã nói nhà nó rất giàu có, không kiếm tiến nhờ vào mấy việc cho thuê nhà. Nó là thằng bạn cùng phòng nằm giường trên của tớ, chơi rất thân với nhau, lần này nó cho thuê là vì nó phải đi Đức du học hai năm, cho người ngoài thuê thì không yên tâm, để trống thì sợ ăn trộm, nên cậu mới có cơ hội thuê với giá rẻ mạt như thế”. Đại Bính nói.
“Coi cậu hót hay như vậy, để tớ lên xem nhà cửa thế nào đã”. Tuy nhìn bề ngoài căn nhà đó rất đẹp, nhưng tôi vẫn không yên tâm, đỗ xe xong, tôi cùng Đại Bính đi lên tầng.
Đây là một căn nhà chung cư cao tầng kiểu mới, căn phòng nằm trên tầng mười sáu.
Đại Bính móc chìa khóa ra, mở cửa dẫn tôi vào.
Bước vào bên trong, đầu tiên là tấm thảm hoa văn ngựa vằn hai màu đen trắng, giẫm chân lên đó cảm giác rất dễ chịu. Trong phòng khách là đồ gia dụng đơn giản theo phong cách Bắc Âu, rất hài hòa. Phía nam có một cửa kính sát đất, không những tầm nhìn rộng mà còn rất nhiều ánh sáng, trên đầu là bầu trời rộng lớn, dưới chân là thành phố phồn hoa.
Căn phòng này rất được. Tôi nghĩ thầm trong bụng.
“Chỉ có một phòng ngủ nhưng rất rộng. Còn có một nhà vệ sinh tự động hoàn toàn nằm độc lập, có
phòng sách, còn có một phòng tập thể dục thể thao nhỏ. Cậu sống ở đây cẩn thận đừng có làm hỏng mấy bộ máy tập đó, đắt lắm đấy”. Đại Bính vừa đưa tôi đi tham quan vừa nhắc nhở.
Tôi khó mà tưởng tượng nổi một căn phòng thế này mà chỉ có năm trăm tệ mỗi tháng, với điều kiện của căn phòng có phải trả một nghìn năm trăm tệ tôi cũng đồng ý.
“Số tiền năm trăm tệ mỗi tháng chỉ là hình thức thôi, thực chất là tiền hao mòn đồ đạc, thế nào, cậu thích chứ?”. Đại Bính lượn một vòng, hỏi tôi.
“Rất ổn”. Tôi trả lời.
“Có điều nếu chuyển ra ngoài thì phải nói “bye bye” với tứ đại mỹ nữ, không nỡ đúng không?”. Đại Bính quay lại phía tôi nháy mắt, nói.
“Tớ còn chưa tính sổ với cậu đấy, dám nói tớ là gay”. Tôi lườm cậu ta.
Đại Bính cười gian xảo, né tránh quả đấm của tôi: “Vậy cứ quyết định thế nhé, mai hết giờ làm cậu cứ chuyển đồ đến đây, tớ sẽ ở đây đợi cậu. Tớ biết ngay căn phòng này sẽ không làm cậu thất vọng”.
“Được. Còn nữa, cậu phải gửi cho bọn Tô Tô một giấy chứng nhận, thanh minh tớ không phải gay”. Tôi nhìn cậu ta, nói.
“Có gì mà phải thanh minh chứ, cậu đã chuyển ra ngoài rồi còn gì, sau này sẽ không gặp lại họ nữa”. Đại Bính lẩm bẩm.
“Bảo cậu gửi thì cậu cứ gửi đi! Cậu hại tớ còn chưa đủ thê thảm sao?”.
“Được rồi, được rồi, tớ sẽ cố gắng thanh minh cho cậu”. Đại Bính nói. Nhìn dáng vẻ cậu ta, cậu ta sẽ cố bảo toàn bản thân trước, chưa chắc đã chịu dốc sức thanh minh cho sự trong sạch của tôi.
Nhưng vấn đề chủ yếu của tôi bây giờ không ở chỗ đó, nên cũng không bức ép cậu ta. Tôi đi cùng cậu ta xuống lầu, rồi đưa cậu ta trở về phòng khám, sau đó mới lái xe về Lam Kiều Hoa Uyển.
Lúc đi qua khách sạn Hilton ở trung tâm thành phố, đột nhiên tôi nhớ ra Trình Tư Vy đang ở đây.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, dừng xe lại, sang hàng hoa bên cạnh mua một bó hoa hai trăm tệ, bảo người ta đưa đến phòng Trình Tư Vy ở khách sạn Hilton, sau đó lái xe về chung cư của Tô Tô.
Đi đi lại lại mấy vòng, về đến chung cư cũng đã hơn năm giờ chiều. Trình Lộ đã có mặt ở nhà, nhìn thấy tôi, cô ta bất mãn “hứ” một tiếng.
Hiển nhiên, cô ta rất không hài lòng chuyện tôi giả làm bạn trai Hiểu Ngưng, suýt nữa làm cô ta mất công toi.
Cô tưởng cô là khách hàng độc nhất hả… Hơn nữa, đó là do Hiểu Ngưng nhờ tôi đóng giả bạn trai của cô ấy… Tôi nghĩ vậy trong lòng, đi qua trước mặt cô ta.
“Lương Mân, anh về rồi à”. Linh Huyên mặc tạp dề, đi ra từ trong bếp.
“Hôm nay không phải đến lượt Trình Lộ nấu ăn sao?”. Tôi hỏi.
“Chắc tại em cho cậu ấy tốt nghiệp quá sớm, cậu ấy còn phải luyện tập nhiều. Hôm nay cậu ấy đã nấu xong hai món, còn lại em sẽ nấu”. Linh Huyên mỉm cười nói.
“Tô Tô đâu?”. Tôi hỏi.
“Con bé đang tắm, hôm nay tan học nó đánh tennis với tụi bạn về nhà mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nên đi tắm rồi”. Linh Huyên đáp.
Tôi đang định hỏi cô ấy Hiểu Ngưng đâu, thì Tô Tô mặc áo choàng tắm từ trong nhà tắm nhảy xộc ra, ôm lấy tôi: “Anh Tiểu Mân! Anh về rồi ư!”.
Cơ thể cô bé mềm mại, thơm tho, như một chiếc bánh ga tô ngon miệng mới ra lò, khiến người ta chỉ muốn cắn một miếng.
“Tô Tô, em ôm anh Lương Mân như thế, anh ấy ngại rồi kìa”. Linh Huyên đứng bên cạnh nhắc nhở.
“Hứ, làm gì có. Đàn ông giả như anh ta cho dù em có cởi hết quần áo đứng trước mặt, anh ta cũng không có phản ứng gì đâu”. Trình Lộ nằm trên sofa, đột ngột lên tiếng.
Cô ta vừa nói, vừa cởi khuy cổ áo mình ra làm mẫu. Xem ra, sự oán hận của cô ta với tôi hôm nay không ở mức bình thường.
Tôi nhìn bộ mặt khiêu khích của cô ta, nghĩ, cho cô đắc ý, sớm muộn cũng có ngày tính sổ với cô.
“Đừng nói thế mà, chị Lộ Lộ”. Tô Tô ôm tôi, ngoái đầu cãi lý hộ tôi, “Anh Tiểu Mân cũng