Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1734 lượt.

bàn tán với nhau.
Mà tai tôi lại thính nên đều nghe thấy hết.
“Anh chàng bên cạnh là bạn trai của bạn ấy à? Không phải mọi người đều nói là Tam công tử đang theo đuổi bạn ấy sao?”.
“Cảm giác như anh trai bạn ấy…”.
“Cái gì, các bạn không biết gì à? Mấy hôm trước trời mưa, có người lái xe BMW đưa Tô Tô đi học đấy.
Tam công tử biết được tin này tức nổ con mắt”.
“Hả, chính là anh chàng này lái xe chở Tô Tô à? Không đẹp trai bằng Tam công tử”.
Tôi nghe thấy, nhưng không để bụng, rút tiền trả hai cốc trà sữa, đưa cốc có vị bạc hà cho Tô Tô.
Tô Tô vui vẻ cầm cốc trà sữa ấm nóng, đi sát tôi, cùng tôi đến con đường đỗ xe nhỏ ở phía sau nhà D. Đây là con đường gần nhất dẫn đến quảng trường thư viện.
“Anh Tiểu Mân, em nhìn thấy ảnh của anh ở tòa nhà này đấy”. Khi đi qua tòa nhà hành chính, Tô Tô nói.
Tôi nhìn lên tòa nhà, nghĩ một lúc, dẫn Tô Tô đi vào bên trong. Văn phòng của Học viện Thiết kế ở tầng ba, tôi rất thạo đường, đi qua dãy hành lang yên tĩnh, và dừng lại trước một bảng tin trên tường.
Đây là các bức ảnh của những sinh viên ưu tú các khóa của học viện thiết kế, ảnh của tôi cũng nằm trong số đó. Không ngờ đã lâu như thế mà những bức ảnh này vẫn chưa bị bóc xuống. Phía dưới ảnh của tôi chính là dòng chú thích “Chủ tịch Hội sinh viên”.
Cùng hàng với bức ảnh của tôi là một bức ảnh khác cũng rất quen thuộc. Nhìn bức ảnh này, tôi lại chìm vào hồi ức của những năm tháng trước đây.
“Lương Mân!”. Đột nhiên, thầy chủ nhiệm khoa tay cầm một đống giấy tờ, đi từ văn phòng ra, nhìn tôi vẻ đầy ngạc nhiên.
Thầy nhìn thấy rồi, không thể lùi cũng không thể tránh đi đâu được, tôi đành đứng yên tại chỗ, cung kính nói: “Thầy Tôn”.
“Lần này không chạy nữa à?”. Thầy cầm đống giấy tờ, nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi.
“Lần này không chạy được ạ”. Tôi tươi cười gãi đầu.
“Đã tốt nghiệp hơn một năm rồi mà vẫn không biết trên biết dưới”. Thầy chủ nhiệm khoa bất lực lườm tôi một cái, mở cửa văn phòng ra, “Vào đây rồi nói, tôi đang định đến chỗ thầy hiệu trưởng nộp một số thứ”.
Tôi gật đầu, đi theo thầy vào văn phòng. Tô Tô là sinh viên mới, không dám vào trong, đứng chờ tôi ở bên ngoài.
“Lương Mân… không phải em đang theo đuổi Tô Tô đấy chứ?”. Thầy chủ nhiệm khoa bỏ tập tài liệu xuống bàn làm việc, hỏi tôi.
“Thầy cũng biết Tô Tô ạ? Em ấy có ở trong hội sinh viên đâu?”.
“Làm sao mà thầy lại không biết? Mọi tình hình của sinh viên, thầy đều nắm được. Tô Tô chẳng phải là hoa khôi của khoa của trường mà các em hay nói đấy sao? Năm ấy Cố Sảnh cũng được các em chọn làm hoa khôi của trường còn gì?”.
Tôi cười cười, không nói gì.
Thầy chủ nhiệm khoa kéo một chiếc ghế ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn tôi: “Nói thật đi, em và Cố Sảnh có yêu nhau không?”.
“Không ạ”.
“Không phải giấu thầy, yêu thì cứ yêu, thầy cũng không chê trách gì các em cả”.
“Không phải đâu ạ”. Tôi phủ nhận lần nữa.
“Thế sao em lại nhường suất đi Bắc Kinh cho bạn ấy?”. Thầy nhìn tôi, có đôi chút thắc mắc.
“Em thấy bạn ấy khá thích hợp, tính em có hơi nông nổi, không thích hợp với ngành tiền tệ”. Tôi trả lời.
“Thế thì tiếc quá”. Thầy chủ nhiệm lắc đầu, thở dài. Cũng không rõ thầy tiếc vì tôi từ chối lời mời của Ngân hàng Trung Quốc hay vì lý do khác.
Thầy lại ngẩng đầu nhìn tôi: “Thầy cứ nghĩ hai em là một đôi cơ”.
Tôi cười xòa, hướng ánh mắt ra phía ngoài cửa sổ. Cây xanh rợp bóng, giảng đường san sát cạnh nhau, trường học vẫn là trường học trước đây, nhưng sinh viên thì đã không còn là những người của năm ấy rồi.
Thầy mở ngăn kéo rút ra một phong bì: “Đây là những bức ảnh của dạ hội năm ấy mà em và Cố Sảnh cùng làm, tặng em làm kỷ niệm. Năm ngoái hội sinh viên thu thập và biên tập lại những tư liệu trước đây, cứ muốn tìm cơ hội đưa cho em, nhưng không thấy em quay trở lại trường”.
Tôi nhận chiếc phong bì, rút ra mấy bức xem, rồi lại đút vào.
Thầy chủ nhiệm khoa thở dài: “Buổi dạ hội năm ấy thật sự rất đặc sắc. Các thầy cô giáo thỉnh thoảng vẫn còn nhắc lại, bây giờ học sinh tổ chức các hoạt động, cũng hay cho các em ấy mượn làm tài liệu tham khảo. Những hoạt động như thế này, cũng chỉ có em và Cố Sảnh mới tổ chức được. Những lần dạ hội sau e là không hoành tráng được như thế nữa”.
Nghe thầy nói vậy, tôi không nhịn được cúi đầu cười: “Giang sơn thay đổi thì lại có người tài xuất hiện, thầy không cần phải nản lòng. Em còn có nhiều việc, em xin phép đi trước”.
“Đi đi”.
“À, phải rồi, sinh viên năm tư bây giờ còn phải nộp tiền phí mượn tài liệu làm luận văn tốt nghiệp không ạ?”. Tôi hỏi thầy.
“Không phải nộp từ lâu rồi, từ sau năm em tốt nghiệp, khi em dẫn đầu mọi người kháng nghị việc nộp phí tài liệu, trường đã không thu phí nữa”. Thầy chủ nhiệm trả lời.
“Em thấy tiền ấy không hợp lý”. Tôi nói một câu, đút phong bì vào túi, rồi đi ra khỏi văn phòng.
“Đi đi, đi đi…”. Từ văn phòng của thầy chủ nhiệm vọng ra tiếng thở dài thườn thượt. Tô Tô thấy tôi đi từ văn phòng ra, lập tức hỏi: “Không sao chứ?”.
“Không sao”. Tôi cười với cô bé, che lấp tâm trạng trong lòng, dẫn cô bé