Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.
hoạt bát”.
“Mình biết kiểu như Linh Huyên, nhìn thì có vẻ không có ai để ý, kỳ thực những chàng yêu thầm cô ấy có hàng tá”. Trình Lộ lập tức nói xen vào.
“Làm gì có…”. Linh Huyên cười cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ xinh. Dáng cô đeo kính trông rất điềm đạm nhã nhặn, nếu như không đi cùng với chúng tôi, chắc sẽ bị mọi người cho là giảng viên đại học.
Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, bầu không khí rất thoải mái. Hai bên đường, những chiếc đèn lồng kiểu Trung Quốc được treo ngay ngắn thành hai hàng, trên cành cây thỉnh thoảng lại treo những con thú nhồi bông và những đồ trang trí nhỏ, một sự trang hoàng mang đầy màu sắc lễ hội.
“Trường em được nghỉ học vào ngày lễ Tình nhân 14-2, cả trường không phải đi học, khắp thành phố Bình Hải chỉ có trường chúng em mới như thế. Bây giờ, ngày lễ Tình nhân trắng 14-3 cũng được thả lỏng, chỉ cần không làm ảnh hưởng đến việc học tập, nhà trường cho phép sinh viên trang trí trường học”. Tô Tô vừa dẫn chúng tôi đi vừa giới thiệu.
“Ngày lễ Tình nhân mà cũng được nghỉ, thích thế cơ à?”. Linh Huyên lần đầu tiên nghe thấy có chuyện như vậy, cảm thấy hơi ngạc nhiên.
“Hì hì, nói đến đây thì đều nhờ công của anh Tiểu Mân, năm đó chính anh ấy xin phép, sau đó được hiệu trưởng đồng ý”. Tô Tô vui vẻ nhìn tôi, rồi quay ra phía Linh Huyên đắc ý nói.
“Còn có cả chuyện như thế nữa…”. Trình Lộ nhìn tôi, cũng cảm thấy không thể nào tin nổi.
Thư viện màu trắng soi bóng xuống chiếc hồ nhân tạo trong bóng tối, yên bình và mơ mộng.
Linh Huyên đi trên chiếc cầu gỗ, nhìn quanh ngắm nghía phong cảnh của trường học, quay đầu nói với chúng tôi: “Lâu lắm không được thoải mái như thế này rồi”.
“Vâng! Cảnh đêm ở Thương mại Hoa Đông là đẹp nhất!”. Tô Tô lập tức tán đồng.
Bên trái là tòa nhà thư viện cao tầng hùng vĩ nhất trong trường, bên phải là bán đảo nhân tạo, nơi tập trung của những cặp tình nhân, ngẩng đầu lên là bầu trời đầy sao lung linh.
Những giảng đường na ná nhau sánh vai đứng đó, giống như những hồi ức tầng tầng lớp lớp, càng ngày càng xa xôi.
“Tô Tô, hôm nay hình như trong trường toàn là sinh viên năm nhất, năm hai bọn em”. Tôi nói.
“Đúng rồi, anh Tiểu Mân, sinh viên năm ba, năm tư về quê gần hết rồi, chỉ có sinh viên năm nhất, năm hai bọn em mới có hứng thú ở lại trường”. Tô Tô đáp.
“Năm nhất, năm hai là thích nhất, đến năm ba, năm tư thì chẳng còn sức lực nữa”. Trình Lộ nói.
May mắn hôm nay sinh viên năm ba, năm tư không nhiều, nếu không bọn họ sẽ nhận ra tôi, đối với tôi cũng không phải là việc hay gì. Làm người vẫn nên phải kín đáo một chút. Nói ra, chủ tịch hội sinh viên hiện nay của trường Thương mại Hoa Đông, chính là người mà năm đó khi “thoái vị” tôi chỉ định lên thay. Tiếc là anh chàng ấy quá ư giáo điều, có năng lực nhưng cá tính chưa đủ. Cảnh tượng một tiếng hô trăm tiếng ứng một thời nay đã không còn.
Có thể do thời đại học tôi ở trên đỉnh cao liền bốn năm, cho nên tốt nghiệp rồi lại muốn mình lắng lại.
“Anh Tiểu Mân, em đói bụng quá”. Tô Tô đột ngột nói.
“Buổi trưa em ăn nhiều nhất, sao lại đói rồi?”. Linh Huyên ái ngại nhìn Tô Tô.
Tô Tô cười hì hì với Linh Huyên, rồi ngẩng đầu nhìn tôi: “Anh Tiểu Mân, anh đưa em đi mua trà sữa trân châu đi, tiệm trà sữa của trường Thương mại Hoa Đông cũng là số một đấy”.
“Được thôi, các cô muốn ăn gì?”. Tôi hỏi Linh Huyên và những người còn lại.
“Mình không đói, Hiểu Ngưng và Lộ Lộ thì sao?”. Linh Huyên hỏi Trình Lộ và Hiểu Ngưng.
“Chúng tôi cũng không đói, hai người đi mua đi, chúng tôi đợi ở quảng trường”. Trình Lộ nói.
Ánh mắt tôi lướt qua cô ta, thật khó tưởng tượng tôi lại đi thăm trường cũ cùng với cấp trên của mình.
Ba người họ đi về phía quảng trường kiểu bậc thang phía trước thư viện, Tô Tô vui vẻ kéo tôi: “Anh Tiểu Mân, đi thôi”.
Cô ấy vừa kéo tôi, vừa xì xào hỏi: “Anh Tiểu Mân, khi anh còn đi học, nhà D này đã có tiệm trà sữa chưa ạ?”.
“Đầu tiên là nơi để sách báo, đến năm tư thì cải tạo thành tiệm trà sữa”. Tôi trả lời.
Tôi nghĩ, rồi lại nói đầy hoài niệm: “Con trai bọn anh đi ăn thì hay ra phía ngoài cửa tây, cả phố toàn là những hộ kinh doanh nhỏ, đều là những tiệm không có nhà, không có giấy phép kinh doanh, thường gọi là “giới ẩm thực hắc ám”. Anh nhớ có một tiệm bánh trứng rất ngon, có một thời kỳ trước khi đi học anh đều đi đường vòng qua đấy để mua”. “Thật không ạ? Bây giờ đều sửa sang lại rồi, hai bên toàn cửa tiệm”. Tô Tô nói vẻ tiếc nuối.
Nói một hồi, chúng tôi đã đi đến gần nhà số bốn. Nhà D là địa bàn của học viện Ngoại ngữ, là nơi người đẹp tập trung nhiều nhất. Khi chúng tôi đến tiệm trà sữa, đã có rất nhiều nữ sinh xếp hàng mua trà sữa, xem ra việc làm ăn của cửa tiệm này thực sự rất khá.
Tô Tô thân mật kéo tôi: “Anh Tiểu Mân, em muốn uống trà sữa bạc hà”.
Giọng cô nhẹ nhàng mà ngọt ngào, có ít nhất một nửa số nữ sinh xếp hàng phía trước quay đầu lại nhìn.
“Người xếp hàng phía sau kia chẳng phải là Tô Tô ở Học viện Thiết kế sao?”. Bọn họ túm lại khẽ