Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
i.
“Dạ hội bắt đầu rồi, anh Tiểu Mân, chúng ta qua bên đó đi”. Tô Tô vội vàng đứng dậy, kéo tôi đi về phía thư viện.
Ở đó đã chật kín người. Trên các cây xung quanh treo đầy bóng bay đủ loại màu sắc, làm cho hoạt động ngoài trời náo nhiệt như hoạt động trong nhà vậy. Tất cả đèn ở các tầng của tòa nhà thư viện đồ sộ đều được bật sáng, trở thành phông nền tự nhiên tuyệt đẹp cho buổi dạ hội quy mô nhỏ này.
Khắp quảng trường bày các loại đồ điểm tâm và hoa quả, cho mọi người tự do lấy ăn. Tôi và Tô Tô tìm khắp xung quanh, cuối cùng cũng tìm được ba người bọn Linh Huyên.
“Sao mà chậm chạp thế? Nếu như không biết trước đây là trường của hai người, còn tưởng hai người bị lạc đường nữa đấy”. Linh Huyên nói với tôi và Tô Tô.
Tô Tô lè lưỡi, cười hì hì, cũng không giải thích gì.
“Sao thế, không đến nỗi nhạt nhẽo phải không?”. Tôi hỏi Linh Huyên.
“Cũng được, lúc nãy bọn em làm một thí nghiệm, đứng tách nhau ra, xem ai được người khác bắt chuyện nhiều nhất”. Linh Huyên cười và nói.
“Kết quả thế nào?”. Tôi vừa cười vừa hỏi.
“Trình Lộ mười hai lần, Hiểu Ngưng mười lăm lần, em thảm hại nhất, chỉ có tám lần”. Linh Huyên cười tít mắt nói.
“Ồ, xem ra chị Hiểu Ngưng được yêu thích nhất rồi!”. Tô Tô chạy tới níu lấy Hiểu Ngưng, “Nhưng chị Linh Huyên cũng đừng thất vọng, chị đeo kính, trông rất điềm đạm, mọi người lại cứ tưởng chị là cô giáo! Chị Lộ Lộ có dáng vẻ của các chị khóa trên, những chàng trai nhát gan không dám bắt chuyện đâu”.
Bùm!
Lại là một đựt pháo hoa màu trắng vụt sáng, hướng sự chú ý của mọi người đến sân khấu được dựng phía trước.
Đèn trong thư viện vụt tắt, trên nóc sáng lên hai chiếc đèn mặt trời năng lượng cao, đan chéo nhau chiếu xuống, thắp sáng khắp cả sân khấu.
Người xem giờ mới nhìn rõ, phía trên có một ban nhạc, đã được sắp xếp ngồi ở đó từ sớm.
“Aaaaaaaa…”. Các cô nữ sinh hò hét tiến về phía sân khấu.
“Ban nhạc Bá Hổ của trường, hát chính là Vạn Lý sinh viên năm tư Học viện Thương mại Quốc tế”. Tô Tô nói với tôi.
“Anh biết cậu ấy”. Tôi gật gật đầu, nắm tay Tô Tô tiến đến gần sân khấu, bọn Linh Huyên cũng đi theo.
Tùng, tùng, tùng, tùng, tùng, tùng…
Một hồi trống rộn ràng vang lên, mở đầu cho buổi trình diễn của ban nhạc. Tôi chú ý đến anh chàng tướng mạo cũng khá ngồi gõ trống, nhưng chưa gặp bao giờ, có lẽ là khi tôi tốt nghiệp rồi thì cậu ta mới vào trường.
Vạn Lý thành lập được ban nhạc Bá Hổ năm ấy cũng có một phần công lao của tôi. Ban đầu, cậu ấy muốn lập ban nhạc, nhưng nói thế nào nhà trường cũng không đồng ý, cậu ấy không có thiết bị cũng không có địa điểm, các thầy cô phụ trách các vấn đề liên quan cậu ấy cũng đã hỏi hết nhưng đều không có tiến triển gì, cuối cùng mới tìm đến tôi.
Tôi thấy cậu này có trình độ khá mà lại có lòng nhiệt tình, nên nhét thêm một tiết mục vào chương trình dạ hội tết Nguyên Tiêu của trường năm đó, sắp xếp cho cậu ấy cùng ban nhạc có cơ hội lộ diện. Sự việc không ngoài dự đoán của tôi, Vạn Lý chuẩn bị hết sức công phu và kỹ càng, sau đó cùng ban nhạc biểu diễn làm chấn động cả hội trường, trở thành tiết mục duy nhất mang lại ấn tượng sâu đậm cho mọi người đêm ấy.
Hôm ấy, các vị lãnh đạo mà trường được mời đến đều tán dương không ngớt tiết mục của Vạn Lý, đương nhiên, tiếp theo đó việc thành lập ban nhạc của Vạn Lý cũng thuận buồm xuôi gió.
Đến nay tôi đã tốt nghiệp, còn cậu sinh viên năm hai ấy giờ cũng đã học năm tư, ở Học viện Thương mại Hoa Đông tên tuổi nổi như cồn, thậm chí trong thành phố Bình Hải cũng có chút tiếng tăm. Ban nhạc thường đến những quán bar cao cấp biểu diễn, tiếng tăm cũng khá, và cũng vì thế Vạn Lý từng được đài truyền hình phỏng vấn.
Theo tiết tấu cao của nhịp trống dần dần lắng xuống, ghita và bass cùng hòa nhịp, nhưng so sánh thì thấy, biểu hiện của họ không được hoa lệ như nhịp trống ban nãy.
“Tôi từng hoài nghi tôi đi giữa sa mạc, không có bất cứ kết quả gì dù cho chỉ là trong giấc mộng, định giang cánh bay thì gió lại ngừng…”.
Khi Vạn Lý cầm micro bước ra phía trước, tất cả khán giả đều hét ầm lên.
“Hát hay quá”. Trình Lộ đứng cạnh tôi thốt lên một câu. Hiểu Ngưng và Linh Huyên nhẹ nhàng gật đầu, tán đồng với ý kiến của Trình Lộ.
Bên cạnh sân khấu, có người ném ra những que phát sáng. Mọi người đưa tay ra bắt lấy que phát sáng, khua tay theo nhịp bài hát.
Tô Tô cũng nhẩy lên, bắt lấy mấy que phát sáng, tiếp đó vui vẻ chạy lại chỗ tôi, lần lượt phát cho chúng tôi.
“Buổi dạ hội này tiêu tốn không ít tiền”. Trình Lộ cầm que phát sáng được phát miễn phí, lại nhìn những người xung quanh đang tùy ý lấy điểm tâm hoặc hoa quả, nói.
“Đều là Tam công tử bỏ tiền đấy”. Một cô sinh viên không quen lên tiếng nói. Sau đó, theo đà cao trào của ca khúc, cô sinh viên ấy lại vừa nhảy nhót vừa hò hét cùng các bạn của mình.
Nhưng, ngay cả Vạn Lý trên sân khấu còn không có cách nào tìm được tôi trong biển người này, chứ đừng nói đến những người khác, làm sao mà biết được người đàn anh mà Vạn Lý nói rút cuộc là ai.