Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

cá sộp.
Trình Tư Vy lấy trong túi ra chiếc ví da, vứt cho bọn chúng: “Lấy tiền đi, đừng có làm hại người”. Tên đầu sỏ bắt lấy chiếc ví: “Cô em ngoại quốc hóa ra cũng biết tiếng Trung cơ đấy. Nhưng, người đẹp này, ngoài tiền ra, người và xe, anh đều cần!”.
“Vy, chị vào trong xe ngồi đi”. Tôi hơi quay đầu lại, bình tĩnh nói với Trình Tư Vy.
“Nhưng anh…”. Trình Tư Vy do dự nhìn tôi.
“Mẹ kiếp đừng có rầy rà nữa, xông lên!”. Tên đầu sỏ hét lên.
Tiếng hắn vừa dứt, mười mấy tên cướp nhãi nhép tay cầm vũ khí lập tức xông tới như lũ sói đói.
Cầm đầu chính là tên kẻ cắp mặt đen tóc xoăn, hắn chạy thẳng về phía Trình Tư Vy. Thấy hắn liều mạng xông đến, tôi quay một vòng, đá hắn một cú, chuẩn xác đá trúng đầu hắn!
Tên trộm mặt đen ngã ngửa về phía sau, mồm còn hứ hứ hai tiếng, lập tức ngất lịm đi.
Hắn không biết rằng ban ngày, tôi còn chưa dùng hết sức.
Tôi thuận đà quay người, đóng cửa chiếc xe Porsche lại, để Trình Tư Vy ngồi yên bên trong. Những tên còn lại lặng người một lúc, đột nhiên hò hét xông về phía tôi.
Bọn chúng đều là những tên cướp liều lĩnh, tôi cũng liều luôn, tiến lên phía trước đấm đá túi bụi. Trong bọn chúng có hai thằng ngã xuống, nhưng chiếc sơ mi của tôi bị chúng xé rách mấy chỗ, vai và cánh tay cũng bị gậy của bọn chúng đập trúng! Nếu như không phải tôi đã từng luyện tán thủ cơ thể có thể coi là rắn chắc, thì sớm đã bị bọn chúng đánh gục rồi!
Bỗng nhiên, một cảm giác lành lạnh sượt qua eo tôi!
Cũng chính lúc này, chiếc Porsche màu đen đột nhiên sáng đèn, bánh xe ma sát với mặt đường, chuyển động một cách dữ dội.
Trình Tư Vy lái chiếc Porsche, mạnh mẽ lao ra khỏi cái ngõ nhỏ!
Cánh cửa bên sườn xe cố ý mở ra, tôi hiểu ý đồ của Trình Tư Vy, liền nhảy vào trong xe, tiện đà giật lại chiếc ví da của Trình Tư Vy từ tay một tên trộm còn đang ngơ ngác.
Chiếc Porsche lao đến, có ai dám dùng máu thịt của mình để ngăn cản chiếc xe chứ?
Trong tiếng chửi rủa của lũ kẻ cướp, chúng tôi lao ra khỏi con ngõ, rẽ ra đường lớn. Chiếc xe chạy thẳng qua ba giao lộ, Trình Tư Vy mới dám thở phào một cái.
“Ví của chị này”. Tôi đưa chiếc ví ra trước mặt cô ấy.
Trình Tư Vy giơ tay đón lấy, sau đó nhìn tôi mặt mũi đầy mồ hôi, hỏi: “Anh không sao chứ?”.
“Không sao, ra mồ hôi đầy người thôi”. Tôi cười với cô ấy, nói.
Trình Tư Vy nhìn tôi vẻ đầy khâm phục: “Không ngờ anh đánh nhau giỏi đến vậy”.
“Bây giờ thì biết tôi không phải là thư sinh yếu đuối rồi chứ?”. Tôi nói nửa pha trò.
Trình Tư Vy cúi đầu cười, nghiêng đầu nhìn chiếc ví da vẫn còn chưa bị sây sát, than thở: “Nếu như anh không đi cùng tôi, chỉ e tôi hôm nay ít nhất cũng mất một chiếc ví da. Trải qua việc này, từ sau tôi không dám ra ngoài buổi tối nữa”.
Thấy cô ấy lo lắng đến vậy, tôi an ủi: “Không cần phải lo lắng, trị an của Bình Hải vẫn rất tốt. Nhưng ở khu phố cổ thì có chút hỗn loạn”.
Cô ấy mở to đôi mắt hút hồn, nhìn tôi, rút ra mấy tờ giấy: “Lau đi, nhìn anh xem, khắp mặt toàn là mồ hôi”.
Nhớ lại cảnh nguy hiểm hỗn loạn ban nãy, tôi khó mà trấn tĩnh lại ngay được. Tôi không phải là mình đồng da sắt, cũng là người bằng xương bằng thịt, có tim có gan. Chỉ là do tình huống lúc đó, nếu không liều lĩnh đánh đấm một phen, e là khó mà thoát thân, cũng không biết bọn chúng sẽ làm gì Trình Tư Vy.
Bây giờ tĩnh tâm lại, tôi một mình đánh lại mười mấy tên, đúng là đã bộc lộ toàn bộ tiềm lực của bản thân.
Lúc này phần eo của tôi bắt đầu đau rát, tôi cúi đầu nhìn nhanh một cái, giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục nói chuyện với Trình Tư Vy về vài chủ đề không liên quan.
“Tôi đưa anh về chỗ anh ở nhé?”. Khi vào đến trung tâm thành phố Bình Hải, Trình Tư Vy hỏi tôi.
“Không cần đâu, dừng ở ngã rẽ phía trước cho tôi xuống. Chỗ này cách chỗ tôi ở rất gần, chị không cần phải mua đường đâu, tôi tự về nhà được rồi”. Tôi nói.
Trình Tư Vy cũng không miễn cưỡng, dần dần giảm tốc độ, tấp vào ngã rẽ trước mặt.
“Hay là… Anh đến khách sạn tôi ở nghỉ một lát đã?”. Cô ấy nghĩ một lúc, đột ngột hỏi tôi.
Tôi lắc đầu, cười với cô ấy.
Chiếc xe dừng lại bên đường, Trình Tư Vy mở túi đưa cho tôi mấy quyển sách cũ mà tôi mua.
Tôi cầm sách, mở cửa chuẩn bị bước xuống.
“Lương Mân,” Trình Tư Vy ngồi ở ghế lái xe, đột nhiên gọi tôi, khi tôi quay người, cô ấy chỉ nói một câu khách sáo: “Cảm ơn anh”.
Đêm lạnh như nước, Trình Tư Vy trong ánh đèn mờ ảo, đẹp đẽ mà yên lặng.
“Tôi về đây”. Tôi khẽ nói một câu, bước một chân ra ngoài xe.
Cô ấy níu cánh tay tôi lại. Những móng tay mỏng manh, vừa lạnh vừa sắc.
Cô ấy nhìn tôi, đột nhiên tiến lại gần, hôn nhẹ lên môi tôi.
“Về sớm đi”. Tôi mở cửa xe.
“Này”. Cô ấy đột nhiên kéo tôi lại, đưa cho tôi một tập tài liệu.
“Cái gì thế?”. Tôi nhận lấy, hỏi lại cô ấy.
“Bản quyền xuất bản tiểu thuyết của Carl Sura”.






Đứng ở ngã rẽ, tôi lấy tay ôm eo, nhìn theo chiếc đèn hậu màu đỏ của chiếc Porsche đen dần khuất đi trong tầm mắt, cầm tập tài liệu tiếp nhận bản quyền nặng trịch,