Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.

hỉ có một nóc nhà là có giếng trời đối diện thẳng với chúng tôi.
“Tôi sinh ra ở đây”. Trình Tư Vy nhìn tôi, nói.
Nghe thấy câu này, tôi hơn có chút kinh ngạc nhìn cô ấy.
Trình Tư Vy quay lại vỗ vỗ vào thân cây liễu già, lại cúi đầu nhìn dòng nước lững lờ chảy dưới chiếc cầu đá, thở dài một cái, nhẹ nhàng thì thầm: “Tôi lại trở về đây”.
Khóe mắt cô dần dần ướt đẫm. Tôi thật không ngờ, tuổi thơ của Trình Tư Vy lại trải qua ở chính nơi đây. Càng không thể ngờ về thăm chốn cũ, Trình Tư Vy lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy.
Cô ấy lau khóe mắt: “Khoảng năm tôi sáu hay bảy tuổi thì gia đình tôi chuyển sang châu Âu, trong ấn tượng của tôi chỉ có cây cầu đá và cây liễu già này mà thôi. Bố mẹ tôi quen nhau chính ở bên những sạp sách cũ này. Lúc đó, đây là một trong những chợ sách nổi tiếng nhất của Trung Quốc, mẹ tôi đến đây khảo sát, sau đó gặp được bố tôi lúc đó đang kinh doanh một tiệm sách nhỏ”.
“Sau đó là câu chuyện của công chúa và ếch xanh”. Tôi cười hỏi cô ấy.
“Cũng gần như thế, bố tôi là một thư sinh nghèo, nhưng rất có tài, rất có tầm nhìn. Cụ thể tôi cũng không rõ, tóm lại mẹ tôi đã ở lại, rồi sinh ra tôi”.
Tôi cười vẻ ngạc nhiên: “Thời đó, lấy một phụ nữ nước ngoài, cần phải có dũng khí lớn lắm nhỉ?”.
“Mẹ tôi không phải là người châu Âu cao lớn như anh tưởng tượng đâu, bà rất nhỏ nhắn, thân hình như người phương Đông. Ngược lại thân hình bố tôi khá là cao lớn”. Trình Tư Vy giải thích.
“Ồ, thế sau đó thì sao?”.
“Bố tôi không muốn đi châu Âu, vì ông phải chăm sóc mẹ mình cũng là bà nội của tôi, sau đó bà tôi mất, lúc đó tôi khoảng sáu, bảy tuổi, cục diện trong nước không được ổn định, nên quyết định chuyển đến châu Âu”. Trình Tư Vy kể.
“Lần này chị đến Bình Hải, một phần là vì cái dự án kia, phần khác, là muốn muốn đến đây tìm lại nhà cũ đúng không?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Cũng có thể”. Trình Tư Vy thở dài, “Tôi cảm thấy rất thân thiết với nơi này”.
Tôi hưng phấn kéo tay cô ấy: “Chúng ta đi đi, xem xem nhà cũ của chị như thế nào?”.
“Không cần đâu”. Trình Tư Vy lắc đầu, “Nhà đã bị bán lâu rồi, đừng làm phiền người ta nữa”.
Cô ấy quay đầu nhìn miếu Thành Hoàng hương khói nghi ngút: “Chúng ta vào trong miếu xem đi”.
Tôi gật đầu đồng ý, dắt cô đi qua chiếc cầu đá có cả nghìn năm lịch sử, đi vào trong miếu. Ngôi miếu này không biết bao nhiêu năm rồi không được sửa sang lại cẩn thận, tối om om, cửa miếu và các cột đều bị khói hun thành màu vàng tối.
Nhưng, cho dù như vậy, người địa phương đến đây thắp hương bái đửc Thành Hoàng vẫn rất nhiều. Nghe nói ngôi miếu Thành Hoàng của thành phố Bình Hải đối với người dân nơi đây rất linh thiêng.
Trình Tư Vy xem xét từng bức tranh trên xà nhà trong miếu, bước qua bậc cửa cao, vào đại điện. Tôi mua hai nén hương, đi theo ngay phía sau, đưa cho cô một nén.
Thắp hương cho Đức Thành Hoàng xong, tôi và Trình Tư Vy lần lượt quỳ xuống cầu khấn. Lòng tôi hấp tấp cầu cho bản quyền sách của Carl Sura thuận lợi đến được tay tôi, bụng thì nghĩ không biết Đức Thành Hoàng này có quản lý được người nước ngoài như ông Carl Sura không.
Tôi mở mắt, quay đầu nhìn sang bên cạnh. Chỉ thấy Trình Tư Vy nhắm mắt, chắp hai tay trước ngực, miệng lẩm nhẩm cái gì đó, rất thành tâm khấn cầu.
Trong đại điện trang nghiêm này, từ góc nghiêng nhìn sang, mặt Trình Tư Vy cũng rất đẹp. Đặc biệt là dáng cô nhắm mắt thành tâm cầu khấn không khỏi làm trái tim tôi xao động.
Cuối cùng, cô ấy cũng mở mắt ra. Cô ấy phát hiện ra tôi đang ngắm nhìn, chỉ cười cười, sau đó đứng dậy.
Ánh chiều tà bên ngoài dường như trong giây lát đã biến mất hoàn toàn, trời đã tối hơn, điều này không khỏi làm tôi nghi ngờ, tôi và Trình Tư Vy ở trong cái miếu này, rốt cuộc đã bao lâu rồi.
“Đi thôi”. Trình Tư Vy nói.
Thần sắc cô ấy nhẹ nhàng, dường như ở trước Đức Thành Hoàng cô đã trút bỏ được hết mọi gánh nặng.
Lúc này mặt trời xuống núi, những tiệm sách ở quanh miếu Thành Hoàng đã dọn hàng, những tia nắng còn sót lại trên bầu trời chiếu lên mặt đường, tạo cho con người ta một cảm giác râm mát.
“Anh không thấy, sự gặp gỡ của chúng ta cũng là một sự lặp lại của lịch sử sao?”. Trình Tư Vy đi được một đoạn đột nhiên nói.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, nhìn cô ấy: “Có thể tôi không có được dũng khí như bố chị”.
Trình Tư Vy cười gượng gạo, không nói thêm gì nữa.
Đi qua con đường lát đá lúc nãy còn đông vui tấp nập mà giờ đã lạnh vắng người qua lại, chúng tôi trở lại ngõ nhỏ nơi lúc trước đỗ xe.
Trong ánh sáng nhập nhoạng, chúng tôi chuẩn bị mở cửa xe, đột nhiên, phía sau vọng đến một tiếng hét: “Đứng yên!”.
Tôi quay lại, nhìn thấy tên kẻ cắp mặt đen với mái tóc xoăn màu nâu đã bị tôi đánh cho bỏ chạy ban sáng đứng dưới ánh đèn lờ mờ cách đó vài mét. Sau lưng hắn là mười mấy tên đồng bọn tay cầm dao cầm gậy.
Tôi thầm nghĩ gay go rồi. Tôi và Trình Tư Vy không những bị bọn chúng theo dõi, lúc này đây còn bị bao vây.
Bây giờ bọn chúng nhìn thấy tôi và Trình Tư Vy đứng cạnh chiếc Porsche màu đen, kích động muốn nhảy ra thách thức, ngỡ rằng đã bắt được con


XtGem Forum catalog