Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
Trình Lộ tò mò hỏi: “Xem lúc nào thế? Tôi nhớ là anh không hay xem tiểu thuyết dịch của nước ngoài mà”.
“Hai ngày nay”. Tôi thản nhiên đáp.
Cô ta nhìn tôi đầy ngạc nhiên: “Tốc độ đọc sách của anh nhanh thật, bình thường chẳng mấy khi thấy anh đọc sách”.
Tôi mỉm cười: “Tôi đã xem hết, đều không bằng My VVorld của Carl Sura”.
“Hả?”. Trình Lộ lại càng nhìn tôi vẻ ngạc nhiên.
“Cô cứ nghĩ mà xem, nếu như con mắt của mấy ông già trong ban giám khảo của giải Nobel không kém, Carl Sura lần này sẽ đoạt được giải Nobel”. Tôi tiếp tục bình thản nói. “Thật á?”. Trình Lộ mở to mắt nhìn tôi. Dường như hôm nay, cô ta không còn đối đầu với tôi nữa, chỉ là không tin lắm.
“Chuyện nói đến đây thôi, qua một thời gian nữa là sẽ rõ chân tướng. Có thể cô còn có tin mừng khác nữa kia”. Tôi nói.
Làm xong những việc gấp, tôi và Trình Lộ nói chuyện về chủ đề Carl Sura, cùng đi xuống, vừa đến cửa, tôi bỗng nhìn thấy chiếc xe Porsche 911 màu đen quen thuộc đậu ở ngoài bậc lên xuống ở cổng.
Trình Tư Vy?
Trong óc tôi nảy ra ba chữ ấy.
“Giờ mới tan sở à?”.
Đúng lúc tôi đang nghĩ như vậy, từ phía sofa của sảnh lớn, Trình Tư Vy vừa lanh lảnh nói vừa chậm rãi tiến lại.
“Sao chị lại đến đây?”. Tôi vui mừng xen lẫn ngạc nhiên nhìn cô ấy. Cô ấy mặc quần áo lộng lẫy, trong khung cảnh của bầu trời ảm đạm thế này cô ấy như một chiếc cầu vồng đột nhiên xuất hiện, làm sáng ngời cả đại sảnh.
Trình Tư Vy cười: “Hôm nay có thời gian rỗi ăn cơm với tôi không? Tôi mời”.
Cô ấy vừa nói vừa liếc nhìn Trình Lộ bên cạnh tôi.
Trình Lộ tươi cười với cô ấy, nhưng lạnh nhạt hứ một tiếng. Đương nhiên, chỉ có tôi mới có thể nghe thấy. Vốn tôi định đưa cô ta về nhà, nhưng lại nảy ra một “Trình Giảo Kim”, cô ta tuy biết phục vụ khách hàng quan trọng hơn, nhưng vẫn có cảm giác không thoải mái. Haizz, ban đầu người đẩy tôi vào lò lửa không phải cô ta thì còn ai?
Cô ta chỉ thấy tôi và Trình Tư Vy nồng nhiệt với nhau, mà không thấy được trong lòng tôi đang sốt sắng chuyện Carl Sura. Không nói chuyện tình cảm riêng tư, trên phương diện làm ăn, Trình Tư Vy là tấm kim bài lớn nhất hiện có trong tay tôi.
“Lương Mân, anh cố gắng tiếp đãi chị Tư Vy cho tốt, tôi về trước đây”. Trình Lộ bước từng bước dài, bình thản nói, rồi đi ra cửa.
“Giám đốc Trình đi nhanh quá, tôi còn muốn mời cô ấy cùng đi nữa mà”. Trình Tư Vy nhìn theo bóng của Trình Lộ, cười ngại ngùng.
“Giám đốc Trình đã về rồi, thế thì chúng ta không đi ăn vội, tôi muốn đi dạo hàng sách cũ. ở miếu Thành Hoàng trên phố cổ, tôi muốn đi từ rất lâu rồi, nhưng trước đây bận quá. Tôi muốn anh đi cùng, sẽ thú vị hơn nhiều”. Trình Tư Vy nói tiếp.
Cô ấy nói rất tự nhiên, và cũng rất có lý. Cô ấy không có bạn bè ở thành phố Bình Hải, tôi đi cùng cô ấy cũng là việc nên làm. Nhìn cách ăn nói thản nhiên này, thì dường như cô ấy đã hoàn toàn quên việc xảy ra hôm đó.
Miếu Thành Hoàng ở phía đông của thành phố Bình Hải, thuộc khu phố cổ. Cũng có thể vì khu phố này vẫn chưa được khai thác, nên vẫn còn lưu giữ được phong vị vốn có của thành phố từ mấy chục năm trước.
Chiếc xe Porsche của Trình Tư Vy xuyên qua những con phố nhỏ hẹp, theo sự chỉ dẫn của tôi, tìm đến phố sách cũ ở miếu Thành Hoàng.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, các sạp sách đều đã được bày ra, người đi kẻ đến, buôn bán rất phát đạt.
Chúng tôi đỗ xe trong một cái ngõ nhỏ, rồi cùng nhau đi bộ vào.
Hai bên con đường lát đá màu xanh vốn đã nhỏ hẹp lại bầy kín những sạp sách đủ màu sắc, con đường càng trở nên chật chội hơn. Tôi và Trình Tư Vy đi lại một cách cẩn thận, Trình Tư Vy sợ ngã, nắm chặt tay tôi.
Bàn tay cô ấy tinh tế như một viên ngọc nằm trong tay tôi. Những bước đi nhẹ nhàng của cô để tránh những tập sách bầy trên đất càng làm cô toát lên vẻ tinh nghịch đáng yêu.
Ở đây, những người bán sách không bao giờ gào thét, để cho gió cứ tùy ý thổi tung những trang sách đã ngả vàng. Người mua sách cũng không tranh luận ồn ào, dừng chân bên sạp sách mà mình thích để lựa chọn. Giữa các sạp sách, thỉnh thoảng lại xen kẽ một vài hàng bán đồ cổ, khó phân thật giả. Những người hiểu biết, những người không hiểu biết, đều lặng lẽ cầm những đồ cổ ấy mà ngắm nghía thưởng thức.
Không như những ngôi chợ bình thường khác, nơi đây giống một chốn xa lánh thế tục.
Ánh chiều tà chiếu nghiêng lên những tòa nhà cao tầng phía xa, phản chiếu ánh sáng loang lổ đầy hư ảo xuống nơi này.
Tôi và Trình Tư Vy nắm chặt tay nhau, vừa tránh dòng người đi ngược lại vừa bước trên con đường lát đá vững chắc, thưởng thức con người nơi đây, thưởng thức bầu không khí nơi đây. Cảm giác này cực kỳ tuyệt vời.
“Đây là vùng đất yên bình duy nhất còn lại của thành phố”. Trình Tư Vy không ngừng quay ngang để ngắm nhìn những sạp sách cũ tuy sập sệ nhưng đầy thi vị ở hai bên đường, thốt lên một câu.
“Cảm giác đi dạo hiệu sách mới và những sạp sách ở đây hoàn toàn khác nhau, nhưng nơi đây cũng sẽ nhanh chóng bị giải tỏa thôi”. Tôi ngẩng đầu nhìn mạng lưới dây điện kiểu cũ chằng chịt chăng ngang dọc trên đầu, nói.
Trình Tư Vy cư