Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
ựt sóng lớn trong triển lãm lần này, hơn nữa lại xuất bản trước chúng tôi, cục diện như vậy làm chúng tôi rất bị động, làm loạn hoàn toàn kế hoạch quảng bá sách mới trong dự kiến của chúng tôi. Tôi và Trình Lộ biết lần này phải dồn hết sức ra để ứng phó, không hề dám lơ là, lập tức đổi vé tàu thành vé máy bay, chuẩn bị nhanh chóng đưa ra điều chỉnh và sắp xếp.
Hành trình ngắn ngủi với hai tiếng bay, nên tôi và Trình Lộ về đến chung cư mới có bảy giờ tối. Dự báo thời tiết nói Bình Hải có mưa to, nhưng may thay chuyến bay của chúng tôi không bị hoãn. Trên đường về, tôi còn nhận được tin nhắn của Cố Sảnh hẹn tôi uống trà, cô ấy không biết rằng tôi đã về đến Bình Hải rồi.
“Được lắm, anh chị vụng trộm đi Bắc Kinh cũng không thèm nói với bọn em!”.
Tôi và Trình Lộ vừa bước vào, Tô Tô chạy lại như một cơn lốc, dùng nắm đấm nhỏ nhỏ của cô bé đấm loạn xạ vào ngực tôi.
“Chính vì sự em lẵng nhẵng đòi đi theo, nên mới không cho em biết”. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé, cười nói.
“Haizz, em vẫn chưa được đi Bắc Kinh bao giờ”. Tô Tô nhìn tôi đầy vẻ tiếc nuối, đột nhiên lại giơ tay ra, “Quà đâu?”.
“Quà gì?”.
“Vịt quay Bắc Kinh! Hoặc thứ gì ngon ấy!”. Tô Tô chu môi lại, giống như đang trừng phạt tôi. Hiểu Ngưng và Linh Huyên đứng bên cạnh, chỉ mải xem kịch hay, không ai giúp tôi cả. Tôi và Trình Lộ đi Bắc Kinh, cũng giấu họ, xem ra họ cũng hơi không bằng lòng. Tôi ngại ngùng nhìn Tô Tô, lần này tôi và Trình Lộ ở Bắc Kinh bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian rảnh rỗi đi mua quà.
“Tôi đi liên hệ với phòng biên tập và phòng phát hành, xem sách của chúng ta có thể xuất bản sớm nhất vào lúc nào”. Trình Lộ nói với tôi một câu, rồi đi về phòng cô ấy.
Nhìn Trình Lộ vẻ mặt nghiêm túc, Tô Tô không dám làm nũng với cô ta, nên cứ lẵng nhẵng theo tôi.
Bên ngoài mấy tiếng sấm sét rạch ngang trời, dự báo một trận mưa to gió lớn sắp xảy ra.
“Không! Anh Tiểu Mân không mua quà cho em, em không vui đâu!”. Tô Tô lắc lắc đầu, mượn cớ để nhõng nhẽo, nói.
“Sấm em không sợ nữa à? Ngoan, ngủ sớm đi nhé, hôm nay em ngủ với Hiểu Ngưng hoặc chị đều được”. Linh Huyên khuyên cô bé.
“Em muốn ngủ ở phòng anh Tiểu Mân!”. Tô Tô nói kiên quyết, xem ra tối nay chắc chắn “ăn thịt” tôi rồi.
Bên ngoài lại vang lên một tiếng sấm nữa.
“Được rồi, ngủ ở phòng của Lương Mân, ngủ ngoan đấy nhé”. Linh Huyên biết Tô Tô không chịu bỏ cuộc, thản nhiên thay tôi đồng ý. Hiểu Ngưng đứng bên cạnh, cũng không có ý phản đối.
Đồng thời, Linh Huyên cũng nháy mắt với tôi, tôi chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận. Tôi có cảm giác bốn người họ rất mẫn cảm với những ngày trời mưa gió, đặc biệt là ba người bọn Linh Huyên cực kỳ cẩn thận.
Dưới sự sắp xếp của Linh Huyên, mấy phút sau, Tô Tô ôm cái gối hình hoạt hình đi vào phòng tôi. Cô bé mặc chiếc váy ngủ hai dây, khuôn mặt mỹ miều, những lọn tóc đen như lụa buông thẳng xuống phía sau lưng, tạo cho tôi ảo giác “trưởng thành và đầy mê hoặc”.
“Anh Tiểu Mân, bên ngoài có sấm, em không ngủ được”. Cô bé vừa nói, vừa trèo lên đầu giường tôi. Giọng nói trong trẻo lập tức làm tan vỡ ảo giác vừa rồi của tôi.
“Ngủ ở bên anh Tiểu Mân là ngon nhất”. Cô bé nghiêng vai, “thoăn thoắt” chui vào trong chăn của tôi. Rõ ràng, lần trước nếm “của ngọt”, lần này trời lại mưa, cô bé nhất định phải ngủ ở bên tôi.
Trời ơi, một lần hai lần còn được, ba lần bốn lần thì tôi làm sao mà chịu nổi? Bọn Linh Huyên đúng là coi cô bé là đứa trẻ con, hơn nữa lại quá tin tưởng tôi thì phải? Nếu bọn họ biết tôi không phải là gay thật, chắc sẽ xé xác tôi ra mất.
Đùng… Bên ngoài lại vang lên một tiếng sấm cực lớn.
“Á…”. Tô Tô hét lên, rụt đầu trốn vào chăn của tôi.
Nhìn cô bé sợ đến mức ấy, tôi cũng không nỡ lòng nào.
“Tô Tô, đây là lần cuối cùng nhé”. Tôi lấy ra từ chiếc tủ bên cạnh giường một chiếc chăn, đắp riêng cho cô bé.
“Vâng…”. Tô Tô ngoan ngoãn gật đầu, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy năm ngón tay tôi.
Tôi nghĩ về chuyện tiểu thuyết của Carl Sura, trong tiếng sấm đì đùng, không biết lúc nào, cũng ngủ thiếp đi.
Ầm…
Nửa đêm, tiếng sấm to như tiếng một tòa nhà bị đổ sập vang lên, làm tôi giật mình tỉnh giấc.
Tô Tô chắc không bị giật mình chứ. Tôi vội vàng quay đầu, nhìn Tô Tô ở bên cạnh.
Chỉ thấy Tô Tô đang mở to đôi mắt thuần khiết, nhìn tôi. Nhìn bộ dạng của cô bé, hình như đã nhìn tôi lâu lắm rồi.
“Anh là ai?”. Cô bé đột nhiên hỏi.
Ánh mắt trong trẻo như băng tuyết ở Bắc Cực, không hề có bất kỳ sự sợ hãi nào.
“Anh… anh là Lương Mân”. Tôi nhìn cô bé, nói.
“Lương Mân”. Cô bé thầm đọc một lần cái tên của tôi, “Hình như có chút ấn tượng”.
Đùng… Bên ngoài lại vang lên một tràng sấm.
Nhưng Tô Tô không chút sợ hãi, yên lặng và nhìn tôi đầy nghi hoặc.
“Tô Tô, em sao thế?”. Tôi cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm, lắc lắc bàn tay nhỏ của cô bé, hỏi.
Cô bé nhìn tôi vài giây, đột nhiên nói: “Chúng ta đi chơi đi”.
Tôi ngạc nhiên nhìn cô bé: “Bây giờ là nửa đêm, bên ngoài còn đang mưa”.
Nói đến đây, tôi đột nhiên nghi ngờ hay hôm nay cô bé bị dính mưa phát sốt