Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1730 lượt.
nên nói linh tinh, đưa tay sờ lên trán cô bé.
Không ngờ, Tô Tô quay đầu lại, nhanh chóng tránh khỏi bàn tay tôi, quay người ra khỏi giường, cầm chiếc áo khoác da của tôi để trên bàn, đi chân không ra cửa, đồng thời, lạnh nhạt nói: “Bên ngoài chỉ có sấm thôi, không mưa”.
“Tô Tô…”. Tôi vội vàng trở dậy, nhưng lúc này cô bé đã đi ra đến phòng khách.
“Tôi phải ra ngoài, anh có đưa tôi đi hay không?”. Cô bé quay đầu lại, nhìn tôi, hỏi.
“Nửa đêm nửa hôm, chạy ra ngoài làm gì?”. Tôi vừa hỏi lại, vừa thăm dò vẻ mặt của cô bé.
Cô bé đưa tay lấy con dao nhỏ ở đĩa hoa quả trong phòng khách, nhẹ nhàng ghì vào cổ tay của chính mình, tiếp đó, nghiêng đầu nhìn tôi: “Bây giờ thì sao?”.
“Này, em đừng làm thế”. Tôi nhìn thấy lưỡi dao sắc nhọn được đặt ngay trên những mạch máu xanh nhỏ bé, lập tức hoảng hốt.
Cô bé cười cười, bước ra cửa chung cư, đi một đôi sandal.
Tiếp đó, cô bé quay lại, nhìn tôi lần nữa, rồi giơ tay lên: “Anh đi hay không?”.
“Anh…”. Tôi do dự, nhìn vào phòng của bọn Linh Huyên.
Phòng khách không bật đèn, ánh đèn trong phòng tôi hắt ra. Tô Tô lắc lắc còn dao gọt hoa quả trong tay, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu, ép tôi phải quyết định.
“Suỵt”. Hình như nghi ngờ tôi có thể sẽ gọi bọn Linh Huyên tỉnh giấc, Tô Tô đưa ngón tay lên miệng, nhắc nhở tôi đừng có lên tiếng.
Tôi cầm chìa khóa xe đặt ở phòng khách, cẩn thận nhìn cô bé rồi đi ra cửa, đi giày vào. Ra đến bên ngoài, tôi mở cửa xe, Tô Tô nhanh chóng ngồi lên.
Cô bé ghì dao vào cổ tôi.
“Không cần phải vậy chứ?”. Tôi liếc mắt nhìn cô bé, hỏi.
Cô bé dùng dao ghì chặt cổ tôi, hơi nhấc lên phía trên.
Mũi dao lạnh sắc ghì vào cổ tôi. Đây không còn là uy hiếp nữa, mà là bắt cóc. Nhìn ánh mắt bình tĩnh của cô bé, tôi hoàn toàn không tìm thấy cảm giác đáng yêu thường ngày nữa.
Lại nghĩ đến bộ dạng của bọn Linh Huyên như sắp nghênh địch trong những ngày mưa gió, tôi bắt đầu hiểu đã xảy ra chuyện gì rồi.
Tôi nhẹ nhàng khởi động xe, đi về phía cổng khu nhà. Bên ngoài đúng như cô bé nói, không mưa, chỉ có tiếng sấm ầm ầm không dứt.
“Thật phiền phức, mỗi lần ra ngoài toàn là trời mưa”. Tô Tô lẩm bẩm một câu, tiếp tục ghì con dao vào cổ tôi, “Đi vào trung tâm”.
Thực ra, với thân thủ của tôi, nháy mắt có thể khắc chế được cô bé. Chỉ là chiêu “tay không đoạt đao” cần tốc độ và lực cực kỳ mạnh, rất có thể sẽ làm gãy cánh tay nhỏ nhắn nõn nà của cô bé.
Tôi bình tĩnh lái xe ra khỏi cổng lớn của khu nhà, trên đường không có bóng dáng của một chiếc xe nào. Những vũng nước đọng dưới ánh đèn đường trông như những hòn đảo nhỏ màu trắng, trải dài đến tận cuối con đường.
Những tia chớp chợt ẩn chợt hiện rạch ngang trời, nhảy nhót trong những tầng mây, cả thành phố đều đã chìm vào giấc ngủ say.
“Em có phải là Tô Tô không?”. Lái được một lúc, tôi hỏi cô bé.
“Tô Tô là ai?”. Cô bé hỏi lại tôi, chau mày, nghĩ ngợi một hồi, “Cái tên rất quen”.
“Em là người hay là ma?”. Tôi tiếp tục hỏi.
“Linh tinh, tôi đương nhiên là người”. Cô bé có hơi bực mình, ghì chặt dao vào cổ tôi, sau đó lại tự nói với mình: “Nhưng cũng kỳ lạ, tất cả ký ức mà tôi có đều liên quan đến những ngày mưa”.
Cô bé đột nhiên nhìn tôi chằm chằm: “Anh là ai? Anh là bạn trai hay chồng của tôi?”.
“Thật sự em không nhớ gì à?”. Tôi ngờ vực nhìn vào “phần tử nguy hiểm”, chầm chậm dừng xe lại.
Cô bé lắc đầu, lại tiếp tục hỏi tôi: “Tại sao tôi lại ngủ bên cạnh anh?”.
“Em sợ sấm, nên đến phòng anh ngủ”.
“Anh là anh trai của tôi?”.
“Không phải”. Tôi trả lời.
Tô Tô lại chau mày, muốn nghĩ cho bằng được một vài manh mối, nhưng lại không thể nghĩ ra bất cứ điều gì. Cô bé đột ngột thu dao về, mở cửa xe, bước ra.
“Tô Tô!”. Tôi vội vàng mở cửa bên kia ra, đuổi theo.
“Tôi không phải là Tô Tô”. Cô bé quay lại nhìn tôi, lại đặt con dao gọt hoa quả lên cổ tay. Tôi dừng lại, duy trì khoảng cách nửa mét, hỏi cô bé: “Thế em tên gì?”.
“Tôi… tôi cũng không biết”. Cô bé nhìn tôi, “Hay là anh đặt cho tôi một cái tên?”.
“Hả?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô bé, rõ ràng trước mặt tôi lúc này là Tô Tô, nhưng lại có một cảm giác hoàn toàn khác lạ.
“Này, chúng ta đi chơi đi”. Cô bé nhìn tôi, đột nhiên lại nói.
Tôi nhìn cô bé: “Chơi? Chơi cái gì?”.
“Chơi công viên”. Cô bé cười cười.
“Em không sợ lạnh à?”. Tôi thấy trong gió lạnh, cô bé chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, chợt có chút lo lắng.
Cô bé nhìn xung quanh, đột nhiên nhìn thấy một cửa hàng quần áo ở phía đối diện, lập tức nhặt một hòn đá trên đường, ném vút đi.
Choang! Tấm cửa sổ bằng kính của cửa hàng vỡ vụn.
Lập tức, tiếng còi báo động vang lên.
Cô bé chạy vào đó, lấy từ bên trong ra mấy bộ quần áo, tiếp đó chạy về bên tôi, nhìn thấy tôi đứng như trời trồng nhìn cô bé, liền đẩy tôi: “Đồ ngốc! Còn không chạy mau?”.
Lúc này tôi mới giật mình, kéo tay cô bé chui vào trong xe, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Cô bé ngồi trong xe thay quần áo, khi tôi quay người nhìn lại, suýt nữa trợn lòi mắt! Chỉ thấy một màu xanh cực kỳ xa hoa, qua đường cắt may của chiếc cổ bẻ, làm