Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2400 lượt.

đó tiếp đón dân, anh lại rảnh vào ngày đó. Em bảo họ gọi điện cho anh, anh có thể cùng họ đi đến gặp chính quyền khu đó.”
Mạc Hướng Vãn vui vẻ lộ rõ trên mặt: “Nếu được vậy thì tốt quá còn gì”. Cô lấy điện thoại của mình từ tay anh rồi nói: “Tôi sẽ nháy máy cho anh. Anh lưu số tôi vào nhé.”
Mạc Bắc liền mỉm cười nói: “Anh đã có số của em rồi.”
Cô giờ mới sực nhớ ra nhưng đã lỡ tay bấm vào số đó thế là Mạc Phi liền lon ton mang di động đến cho Mạc Bắc. Anh dập máy rồi nhìn cô tủm tỉm.
Bởi vì bao lâu nay Mạc Phi chưa từng rời xa mẹ, nên lúc sắp sang nhà Mạc Bắc liền tỏ ra lưu luyến mãi không thôi, kéo lấy tay của Mạc Hướng Vãn năn nỉ: “Mẹ ơi, mẹ cùng con sang kia ngủ được không?”
Dù cho Mạc Hướng Vãn có trầm tĩnh đến đâu thì cũng không thể tránh khỏi việc mặt đỏ bừng bừng, quay lại mắng con mình: “Con tự lo lấy việc của mình đi, đừng có suy nghĩ lung tung nữa, cứ làm phiền chú mãi thôi.”
Mạc Phi lém lỉnh chữa lại: “Là bố chứ!”
Cô ngay tức khắc cau mày, bất lực quay sang nhìn Mạc Bắc đang mím môi lại chẳng biết có đang cười hay không, lần này đúng là thiệt một vố to. Cô đột nhiên cảm thấy hai cha con này đúng là phiền phức, nên vội thu dọn mọi đồ đạc, nhanh nhanh chóng chóng đuổi họ về nhà bên kia.
Mạc Phi hoàn toàn không hiểu, khi về đến bên phòng Mạc Bắc mới hỏi: “Tại sao mẹ lại tức giận nhỉ?”
“Bởi vì Phi Phi đi mất rồi”. Mạc Bắc xoa đầu con giải thích.
Mạc Phi liền giơ ngón tay cái lên, dõng dạc nói một câu: “Con đã thương lượng với mẹ rồi, trẻ con rồi sẽ trưởng thành, cho nên mẹ phải quen dần với việc con đã trưởng thành đi chứ.” Nghe con nói thế, Mạc Bắc bật cười, khẽ vuốt lên mái tóc của cậu bé.
Trong suốt quá trình thân thiết với đứa trẻ bé bỏng này, Mạc Bắc bắt đầu cảm thấy hiếu kỳ rồi bị mê hoặc, sau đó dần dần toàn tâm toàn ý đối đãi với cậu bé. Có lẽ đó là do trong người cậu bé chảy cùng một dòng máu với anh, là sinh mệnh di truyền đời sau của anh.
Lúc đầu, cảm giác này đã khiến anh vô cùng kinh ngạc, sau đó dần dần biến thành dòng nước ấm áp hiền hòa, để cho người chèo thuyền như anh thảnh thơi bơi lội, để anh có thể chở những người anh yêu quý.
Mạc Bắc đi tắm cho Mạc Phi. Trên thực tế thì khoảng thời gian gần đây, Mạc Phi vẫn thường xuyên sang bên nhà anh tắm, bởi vì hệ thống nước nôi ở bên nhà Mạc Hướng Vãn đã quá cũ rồi. Không biết chiếc bình nóng lạnh đã dùng bao nhiêu lâu mà đường nước ra rất ít, mỗi lần đi tắm, Mạc Phi thường phải xả nước nóng vào trong chậu rồi lại hòa thêm nước lạnh mới tắm được. Cậu bé nói, mỗi khi mẹ ở nhà thì mẹ là người chuẩn bị nước tắm.
Từ lúc ấy, Mạc Bắc đã dẫn cậu bé sang bên nhà mình đi tắm rồi tìm người đến sửa lại bình nóng lạnh của nhà cô, anh đã đề nghị nên thay mới tất cả nhưng yêu cầu này có phần đã vượt quá ranh giới, Mạc Hướng Vãn nói cho cùng vẫn có những điều cấm kỵ của riêng cô, không cho phép anh can thiệp quá sâu. Vậy nên, Mạc Bắc tạm thời chưa nhắc tới vội.
Mạc Phi vui vẻ hân hoan đi tắm, lúc ra ngoài còn hò reo: “Bố ơi, sau này có thể gọi mẹ sang đây tắm được không ạ?”
Mạc Bắc đang ngồi trước máy tính đọc tài liệu, chỉ một câu nói đó đã khiến anh chẳng thể nào tập trung tiếp vào công việc được nữa. Hoàn toàn không có chút phòng bị nào, trong người anh ngay tức khắc cảm thấy khó chịu, toàn thân từ từ nóng ran lên.
Lần đầu tiên anh tiếp xúc với cơ thể của người khác giới chính là với Thảo Thảo, nhưng rồi sau đó, anh dần dần quên lãng cho tới tận khi anh và cô trùng phùng lại.
Đây tuyệt đối không phải là hồi ức tốt đẹp gì, vậy mà những đoạn ký ức nhỏ lẻ cứ không ngừng phát lại trong đầu anh, lắp ghép lại rồi đổi sang thành mới. Con người đó không bao giờ còn là Thảo Thảo nữa, cô chính là Mạc Hướng Vãn.
Bởi vì, anh đã làm cho cô mang thai từ khi tuổi còn trẻ, rồi sinh ra một đứa con thế này, cho nên hai người có mối quan hệ chẳng thể nào cắt đứt nổi.
Mạc Bắc giả bộ lấy sách vở ra kiểm tra bài tập của Mạc Phi, con trai anh làm rất tốt, không có chút sai sót nào hết, vì vậy anh liền thúc Mạc Phi đi ngủ, nhưng cậu bé mãi không chịu ngủ, đòi bật ti vi xem chương trình Hoàng tử bóng chuyền.
Ở trong một không gian có phần hơi ồn ã này, Mạc Bắc cố gắng kiềm chế bản thân, tiếp tục vùi đầu vào công việc. Một lúc sau, anh ngước đầu lên, đưa mắt nhìn qua chỗ Mạc Phi, bất ngờ thấy thằng bé cũng đang nhìn anh chằm chằm.
Mạc Bắc ngạc nhiên hỏi: “Con làm sao thế?”
Mạc Phi ngồi bên thành giường rung rung đôi chân, thản nhiên hỏi: “Bố ơi, liệu bố có kết hôn với mẹ con không?”
Mạc Bắc không trả lời mà chỉ đáp lại cậu bé bằng một nụ cười.
Mạc Phi không ngừng bóp chặt tay mình.
Con trai anh đang rất căng thẳng, nhưng vẫn dõng dạc nói tiếp: “Bố ơi, con thật sự muốn bố trở thành bố thật của con. Bố có thể kết hôn cùng mẹ con được không?”
Mạc Bắc bước tới ngồi bên cạnh rồi ôm chặt Mạc Phi: “Chỉ cần mẹ con đồng ý là được.”
Mạc Phi mừng rỡ, hứng khởi hỏi lại như không tin vào tai mình: “Có thật không ạ?”. Cậu bé vui sướng ôm chặt lấy cổ Mạc Bắc. Đến lúc này, anh mới nhận ra cậu bé cũng khá khỏe,