Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.

anh phải khó khăn lắm mới giữ thân thể thăng bằng được.
Những năm tháng qua, Mạc Hướng Vãn đã vất vả đến độ nào chứ?
Mạc Phi dính chặt vào người anh, ôm chặt lấy phần thắt lưng của anh, quyết không chịu buông ra, mãi cho tới khi mí mắt của cậu bé díp chặt lại, không chống lại được cơn buồn ngủ mới chịu thôi.
T¬T
Mạc Bắc ôm lấy chiếc laptop rồi ngồi bên cạnh Mạc Phi đang ngủ say để làm việc tiếp.
Anh bạn tốt Quan Chỉ đang online, liền nói chuyện với anh trên MSN: “Lâu lắm rồi không thấy cậu ra ngoài chơi đùa cùng bọn này, gần đây thật sự đang làm việc gì bận rộn lắm sao?”
“Mình đang bận đàm phán với các cấp lãnh đạo.”
“Nếu như cậu có thể thuyết phục các ông chủ lớn nước ngoài giơ cao đánh khẽ thì mấy ông chủ doanh nghiệp trong nước phải biết ơn cậu nhiều nhiều.”
“Cũng như nhau thôi.”
“Sau khi làm xong vụ này, chỉnh đốn, sắp xếp lại cẩn thận rồi đưa đây để mình viết báo cáo.”
“Cậu đúng là chỉ được cái tiện thể.”
Anh chàng Quan Chỉ tốt nghiệp Khoa Trung văn một trường đại học lớn, nghề chính là thu nhập tư liệu phát triển của các doanh nghiệp, rồi cùng với mấy anh chàng nhà báo “lang thang” lập nên tổ Sử cương doanh nghiệp Trung Hoaviết ra mấy bài phân tích gì đó. Mặt khác, cậu ta còn viết bài cho các báo, tạp chí trên mạng kiếm thêm chút tiền. Ngoài mấy việc này ra thì anh chàng rất yêu thích sự nghiệp buôn dưa lê bán dưa chuột, gần đây đang viết một chuyên đề tình cảm trên tờ báo tuần Than thở lặng xem, chuyên đưa những vấn đề liên quan đến phái nữ, rồi giải đáp các vấn đề tình cảm của các bạn gái.
Đúng lúc Mạc Bắc đang có việc muốn nhờ đến anh chàng này nên hoàn toàn hào sảng đồng ý cho Quan Chỉ tư liệu viết báo cáo về vụ án, sau đó anh mở lời luôn: “Có một vấn đề về phụ nữ cần lời tư vấn của cậu, tiểu thư tri tâm ạ.”
Quan Chỉ nhanh chóng mắng anh một câu “cút ngay” như thường lệ nhưng ngay lập tức tỏ vẻ rất thấu hiểu anh bạn mình: “Trong đầu cậu có điều gì mà mình không hiểu rõ chứ? Mình chẳng cần phải hỏi xem cậu muốn hỏi gì, trước tiên cứ tặng cậu mấy chữ này – “Bỏ qua quá khứ, bắt đầu tình mới”. Câu này đủ cho cậu dùng cả đời này luôn đó.”
Mạc Bắc ngồi ở đầu này mỉm cười, phục tài bạn: “Thảo nào mà cậu lại nổi đình nổi đám ở đây như vậy.” Tiếp đó lại viết thêm một câu mang tính đột phá đối với Quan Chỉ: “Mình đã có một đứa con tám tuổi, cậu có tin không?”
Quan Chỉ ở đầu kia không trả lời, hơn nữa hình như còn offline luôn. Mạc Bắc thầm nghĩ, đừng nói chỉ một câu nói này đã khiến cho cậu ta ngất luôn rồi chứ?
Một hồi lâu sau, cuối cùng Quan Chỉ cũng online trở lại, câu đầu tiên nói đến chính là: “Hừm, cậu không phải đang trêu mình đấy chứ?”
“Không hề.”
“Nửa đêm khuya khoắt, nói những chuyện ẩn mặt này coi chừng bị nghe trộm đấy.”
“Ừm.”
“Mình sẽ giúp cậu loan báo thông tin, đương nhiên mình sẽ không nói với những người không nên nói. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, liệu mình có vinh hạnh được gặp người phụ nữ đã biến cậu thành bố và đứa con yêu dấu của cậu hay không?”
“Còn lâu nhé!”
“Đúng là chẳng có chút nghĩa khí gì cả, anh em của cậu là mình gần đây cũng gây họa rồi. Cậu nói cho mình biết cảm giác được làm bố như thế nào đi chứ?”
Mạc Bắc không cần suy nghĩ đáp luôn: “Vô cùng sảng khoái.”






Buổi tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn ngủ vô cùng ngon giấc.
Hôm trước, bởi vì không cần lo lắng cho Mạc Phi cho nên cô có thể tập trung tinh thần cao độ, đọc thuộc làu cuốn giáo trình.
Đây là điều chưa từng xảy ra. Lúc sắp đi ngủ cô ngồi trong phòng Mạc Phi một lúc.
Trước đây, chỉ cần nghĩ, nếu như có ngày nào đó, Mạc Phi sẽ rời khỏi mình cô lại bất giác cảm thấy trái tim đau nhói, hoàn toàn không dám tưởng tượng đến cuộc sống không có Mạc Phi. Vậy mà lúc này Mạc Phi không còn ở trong căn phòng này nữa, cô vẫn cảm thấy vô cùng an tâm vì biết rằng thằng bé đang ở cách cô một bức tường, đang vô cùng thoải mái và dễ chịu.
Đây là một cảm xúc mới mẻ, Mạc Hướng Vãn cố định thần lại, không muốn bản thân suy nghĩ sâu xa thêm nữa. Cô quay về giường của mình đọc sách thêm một lúc nữa rồi mới tắt đèn đi ngủ. Buổi đêm cũng không cần phải thỉnh thoảng giật mình thức dậy đi sang kiểm tra xem Mạc Phi liệu có đá tung chăn ra không.
Anh còn hỏi thêm cô: “Thứ Năm tuần sau em phải thi rồi, từ bây giờ đến hôm đó anh sẽ đôn đốc con ôn tập bài vở, có được không?”
Anh nói với thái độ thành tâm thành ý, Mạc Hướng Vãn cũng chẳng thể nào từ chối. Sau khi đồng ý xong lại bắt đầu ảo não, hối hận, vốn dĩ cho rằng mình sẽ dần dần giành thắng lợi, bây giờ xem ra cô đang càng ngày càng thỏa hiệp, cho nên tự nhiên cảm thấy hơi tức giận với chính bản thân mình.
Xem ra, Mạc Bắc cũng là con người biết nhìn tình hình, hôm nay anh vẫn chỉ đưa cô đến trạm đợi tàu điện ngầm.
T¬T
Khi tới công ty, cô nhận được thông báo tham dự cuộc họp để bàn thảo về vấn đề của diễn viên Nguyễn Tiên Quỳnh.
Sách lược của Vu Chính đã hoàn tất, Tống Khiêm sẽ giải trình từng việc một trong cuộc họp này.
“Gần đây,


Insane