Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.
anh nắm chặt lấy. Điều này khiến Mạc Hướng Vãn kinh hãi quay lại lườm anh.
Mạc Hướng Vãn từ từ quay đầu lại nhìn anh một cách nghi hoặc.
Mạc Bắc đã quá quen ứng phó với những tình huống thế này, anh trấn an cô ngay: “Em cứ an tâm. Anh nấu cơm. Làm việc nhà xưa nay không có vấn đề gì, chăm sóc con trẻ, cho ăn, tắm rửa cũng đều làm được hết. Từ khi mới học tiểu học cho tới đại học, anh chưa bao giờ để thành tích môn Toán rơi ra khỏi top 10 trong lớp, hơn nữa anh cũng có thể bổ sung một số kiến thức về thể thao cho Phi Phi, cho nên việc kiểm tra bài vở, đôn đốc học hành, đối với anh mà nói hoàn toàn có thể”.
Anh nói vậy là có ý gì chứ? Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, người đàn ông này với con trai của anh giống nhau như đúc, mềm mỏng khéo léo, vừa mới nhìn thấy cô có chút biểu hiện gì trên mặt là đã ra lời giải thích cặn kẽ không thiếu một câu.
Mạc Bắc thành khẩn đưa lời thương thảo: “Anh chỉ đưa Phi Phi về nhà ở vài ngày thôi. Không phải tuần sau em thi môn Luật pháp hợp đồng sao? Vừa hay em có thời gian mà ôn tập lại bài vở”.
Lúc anh nói đến vấn đề này, cô thật sự kinh ngạc, không ngờ anh lại có thể biết được tuần sau cô phải thi, hơn nữa lại còn nắm rõ tên môn đó là Luật pháp hợp đồng nữa chứ. Đúng là anh đã đặt tâm trí vào cuộc sống của cô rất nhiều. Mạc Hướng Vãn không hề ngốc nghếch, cô cảm thấy hơi ngượng, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng cả lên.
Để anh chăm sóc Mạc Phi vài ngày với lý do chính đáng mà anh đưa ra, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không có ý định khước từ, thế nhưng, vẫn theo phản xạ tự nhiên nói về một sự thật rành rành: “Không phải chính anh cũng đi ngủ rất muộn sao?”.
Mạc Bắc phân bua ngay: “Gần đây, đúng là anh có xem nhiều về tình hình kinh tế của Mỹ, phức tạp, đa biến đến mức ong cả đầu. Giờ anh không thèm để tâm đến cơn bão khủng hoảng tiền tệ này nữa, anh quan tâm đến con trai mình là đủ rồi”. Sau đó lại hỏi thêm một câu dường như dư thừa: “Mẹ Phi Phi, em cảm thấy thế nào hả?”.
Anh thầm nghĩ rằng, chắc chắn cô cũng quá quen với những câu hỏi này của anh rồi. Sớm quen hay muộn quen thì cũng đều phải thích ứng hết, thế nên anh quyết tâm vô lại, mặt dày đến cùng.
Lời nói, hành động đó của anh khiến Mạc Hướng Vãn thật sự chỉ muốn mắng một câu: “Đầu óc có vấn đề”. Thế nhưng anh thản nhiên nhận lấy bát đĩa mà cô vừa rửa xong, lấy chiếc khăn khô ra rồi lau từng chiếc, từng chiếc một, sau đó đặt lên tủ bát đĩa một cách gọn gàng, ngăn nắp.
Hành động này của anh nếu như cô còn từ chối thì đúng là chẳng nể mặt anh chút nào.
Mạc Hướng Vãn liền gọi Mạc Phi vào trong bếp hỏi: “Buổi tối con đi sang phòng 403 ngủ cùng chú được không?”.
Mạc Phi quay sang nhìn Mạc Bắc, Mạc Bắc nhẹ nhàng xoa xoa lên đầu cậu bé, Phi Phi liền cất tiếng trả lời: “Được thôi ạ. Mẹ ơi, buổi tối mẹ ôn tập bài vở cho thật kỹ càng nha”.
Cuối cùng, Mạc Hướng Vãn cũng biết được cha con nhà họ đã đồng tâm nhất ý, không biết được Mạc Phi đã nói bao nhiêu chuyện về cô cho Mạc Bắc nghe nữa, để cho vị tiên sinh này nắm rõ hết mọi suy nghĩ, mong muốn của cô.
Thế nhưng, đứa trẻ này đúng thật là quá biết cách chiều lòng người, điều cô không muốn nhất chính là phụ đi tấm lòng hiếu thảo của con trẻ, vậy nên đành đồng ý. Cô bước vào phòng chuẩn bị cho Mạc Phi quần áo ngủ, chiếc gối lông và mang theo cả bàn chải, kem đánh răng. Cô còn dặn dò cặn kẽ Mạc Bắc từng chuyện, từng chuyện một.
Mạc Bắc dù cẩn thận thế nào thì cũng chỉ là một người bố “mới vào nghề”, thiếu đi tám năm kinh nghiệm bên con trẻ, có rất nhiều việc anh không biết, không nắm rõ được, vậy nên cô phải dặn dò cho thật kỹ càng.
Mạc Bắc cũng lắng nghe rất nghiêm túc, đồng ý từng chuyện một rồi không quên bổ sung thêm một câu: “Cảm ơn em nhiều”. Anh nhận hết tất cả đồ đạc trong tay cô, hai người như thể đang trao quốc kỳ cho nhau vậy, vô cùng long trọng.
Khi cô dặn dò nốt điều cuối cùng xong, Mạc Bắc liền nói: “Bao năm nay, em thật sự đã quá vất vả.”
Mạc Hướng Vãn vội vàng lắc đầu: “Không đâu, không đâu, đều là những chuyện vặt vãnh đời thường thôi. Chẳng có gì đáng nói là vất vả hay không cả.”
Anh mỉm cười nhìn cô, bỏ mặc sự cứng đầu và phớt lờ thái độ chối từ của cô, anh thực lòng chỉ muốn làm cho cô thật sự an tâm mà thôi.
Anh hoàn toàn có thể thấu hiểu được suy nghĩ của cô, còn Mạc Hướng Vãn lại biết được tâm ý của anh, chỉ có điều, lúc đó nói ra thật không thích hợp, nhưng trong quá trình hai người nói chuyện, điều này đã hoàn toàn bộc lộ rõ nét.
Trước lúc tiễn hai bố con sang phòng Mạc Bắc, cô kể lại chuyện di dời nhà của dì Phùng cho anh nghe rồi hỏi: “Liệu có cách nào giải quyết được việc này không?”
Mạc Bắc suy nghĩ một lát mới nói: “Nếu như muốn chia lại rõ ràng khoản tiền đền bù, giành phần di chúc thì tốt nhất vẫn nên kiện lên tòa án để họ phúc thẩm lại.”
“Bọn họ đều là những người dân thấp cổ bé họng, chẳng thể nào thương thuyết được với tổ di dời, lại bị thân thích trong gia đình uy hiếp.”
Mạc Bắc lấy chiếc di động của cô trên giá sách ra, nhập số điện thoại vào rồi nói: “Thứ năm tuần này là ngày Bí thư khu vực