Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2398 lượt.

chương trình từ thiện Đại sứ thiện tâm đang hành động của đài truyền hình có tỷ lệ bạn xem rất cao, mấy nghệ sĩ của chúng ta đều rất nhiệt tình tham gia chương trình. Nhân cơ hội lần này, chúng ta sẽ đề cập đến vụ việc của tiền bối Nguyên Tiên Quỳnh. Dì Tiên Quỳnh vẫn để lại đôi chút ấn tượng trong ký ức tầng lớp trung niên Thượng Hải, như vậy có thể giải quyết phần nào hoàn cảnh khó khăn của dì. Chúng ta có thể dùng danh nghĩa của công ty tham gia chương trình này, phía bên tổ quay phim chắc không có vấn đề gì đâu. Bọn họ sẽ coi đây là một hành động mang tính nhân đạo, đồng thời cũng góp phần xây dựng hình ảnh đẹp cho công ty chúng ta.”
Đây là kế hoạch sau cùng của công ty, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào ghi chép lại dễ dàng như mọi khi.
Vu Chính nói: “Hôm nay đã có rất nhiều đồng nghiệp nói rằng họ tình nguyện quyên góp, tôi thay mặt dì Tiên Quỳnh cảm ơn tất cả mọi người. Cần thiết phải giải quyết ngay việc cấp bách lúc này, nhưng cũng phải suy nghĩ đến kế hoạch lâu dài. Chúng ta phải lên kế hoạch cuộc sống tốt nhất cho dì Tiên Quỳnh và con trai Đinh Đinh của dì.”
Lúc này, rất nhiều đồng nghiệp gật đầu tán thành.
Sau cuộc họp, Bộ phận Pháp vụ đứng ra nhận các khoản đóng góp để đảm bảo tính công minh. Vừa ra khỏi phòng họp, Hứa Hoài Mẫn liền nói với Sử Tinh, Giám đốc Bộ phận Hành chính: “Hôm qua phải họp đến tận nửa đêm để thảo luận phương án giải quyết này đấy!”
Sử Tinh cười nói: “Phương án giải quyết vấn đề này rất tuyệt, ai nghĩ ra vậy?”
“Vị kia nhà Vu tổng.”
“Ồ”. Sử Tinh không nói thêm gì khác.
E rằng điều mà chị không nói lại chẳng khác mấy so với những gì Mạc Hướng Vãn đang suy đoán trong đầu lúc này.
Những việc cần sự quan tâm của xã hội kiểu này chẳng khác nào kéo rách vết thương của người khác ra rồi chà muối vào. Nguyễn Tiên Quỳnh là người như thế nào? Dù có bị đánh cho chảy máu, gãy răng cũng cố nuốt hết vào trong, những sự việc kiểu này chắc chắn dì ấy hoàn toàn không muốn kể khổ cùng thế nhân.
Khi người ta vừa ngã xuống, liền đem tất cả mọi chuyện ra nói hết cho mọi người biết. Nếu như lúc này dì Nguyễn Tiên Quỳnh có chút ý thức, chắc chắn sẽ không bao giờ muốn tỏ ra yếu ớt, cầu xin sự thương hại của mọi người như vậy.
Chính vì vậy, Mạc Hướng Vãn cảm thấy buồn chán vô cùng.
Lúc Hứa Hoài Mẫn đến chỗ Mạc Hướng Vãn thu tiền quyên góp đưa tay lên biểu thị con số, miệng bảo: “Nếu là cấp Giám đốc thì phải từ con số này trở lên”. Mạc Hướng Vãn liền lấy hết tất cả số tiền trong ví ra quyên góp.
Mạc Hướng Vãn không nói lời nào, cũng không bàn luận gì cả, chỉ lặng lẽ đưa tiền cho Hứa Hoài Mẫn.
Sau đó, cô tới phòng trà nước pha một cốc trà, mong muốn định thần tĩnh tâm lại đôi chút. Vừa hay lúc đó Sử Tinh đang ở bên trong, cô trợ lý của Sử Tinh liền kể: “Chị Hứa đã định sẵn hết số tiền đóng góp rồi, bảo em phải qua chỗ anh Trương Bân lấy số tài khoản của dì Tiên Quỳnh.”
Sử Tinh là con người không bao giờ nhúng tay vào những việc không nên làm, vốn dĩ Bộ phận Hành chính đứng ra lo vụ quyên góp nhưng chị cũng để mặc cho Hứa Hoài Mẫn làm. Chị liền quay sang dặn dò cô trợ lý của mình: “Em cũng không phải không biết công việc phải làm rồi đúng không? Số tiền này chuyển vào tài khoản của dì Nguyễn thì có lợi ích gì chứ? Cứ lấy một phần đi đến bệnh viện thanh toán chi phí rồi tính tiếp.”
Cô trợ lý gật đầu lia lịa: “Em biết rồi ạ.”
“Tất cả được bao nhiêu tiền?”
Cô trợ lý báo ra con số, Mạc Hướng Vãn liền quay sang nhìn, dựa vào con số mà Hứa Hoài Mẫn báo để các cấp bậc trong công ty quyên góp thì khoản tiền không thể nào nhiều như vậy được. Cô kinh ngạc, Sử Tinh cũng vậy liền hỏi: “Tại sao lại nhiều như thế?”
Cô trợ lý nhanh nhảu nói: “Vu tổng quyên góp một khoản lớn, từng này cơ mà”. Nói xong, cô ấy giơ tay biểu thị con số.
Mạc Hướng Vãn lại càng cảm thấy kinh ngạc hơn, còn Sử Tinh thì lập tức lấy lại được vẻ mặt như mọi khi. Chị nói: “Vu tổng có lòng như vậy thì tốt quá!”. Quay đầu sang thấy Mạc Hướng Vãn vẫn còn đang ngạc nhiên không thôi, chị liền cười: “Trước đây, khi mới vào làm trong đài truyền hình, Vu tổng cũng phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất, đi theo làm trợ lý cho các trường quay ngoại cảnh. Có mấy người đạo diễn vô cùng ghê gớm khó tính, chỉ có mỗi dì Nguyễn là người hiền hòa ngày nào cùng cầm hộp cơm đến nói chuyện với Vu tổng, đây cũng có thể cói là trả ân huệ, em hiểu không?”
Những sự việc từ rất lâu này, đương nhiên Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào biết được. Sử Tinh là người có thể nói những chuyện này bởi vì chị đủ tư cách, đủ hiểu biết, chính là một trong những nhân vật hàng đầu ngồi mát ăn bát vàng trong công ty. Thường ngày, Mạc Hướng Vãn ít khi tiếp xúc với chị, vậy mà lúc này chỉ trong vài câu ngắn gọn, hai người lại có thể hiểu ý nhau đến vậy.
Mạc Hướng Vãn hỏi thêm một câu: “Vậy thì còn cần phải đưa lên chương trình từ thiện nọ làm gì chứ?”
Sử Tinh mỉm cười: “Kiểu gì mà chẳng có đạo lý của nó.”
Trợ lý của chị lại quay về báo cáo: “Vu tổng muốn chị tới phòng làm việc của anh ấy ngay. Lãnh đạo cấp