Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2686 lượt.

ành phải để cho người ta chuyển chiếc sô pha cũ đi và thay vào đó là một chiếc mới.
Người chuyển hàng kia tiếp lời: “Chị ơi, chồng chị đã nói là chiếc sô pha cũ này tùy chị xử lý.”
Còn có thể xử lý thế nào nữa? Nhà cô nhỏ như vậy, đương nhiên chẳng thể nào để cả hai chiếc sô pha được, vậy nên cô nói luôn: “Vậy nhờ anh chuyển giúp chiếc sô pha này đến tiệm đồ cũ bên ngoài được không?”
Mạc Phi nhìn thấy chiếc sô pha mới, vô cùng vui vẻ, lấy mấy chiếc gối ôm “biển cả sâu thăm” kia rồi thỏa sức sắp xếp, lại còn đắc ý nhìn Mạc Hướng Vãn reo lên: “Mẹ ơi, mẹ có biết bông hoa trên này có ý nghĩ gì không?”
Mạc Hướng Vãn thấy vậy liền biết ngay chuyện này ít nhiều có liên quan đến cậu con tiểu quỷ, lập tức nghiêm mặt nói: “Con lại đòi bố rồi đúng không?”
Mạc Phi lắc đầu: “Tự bố ngồi lên chiếc đệm đó phát hiện ra bị rách nên mới mua, việc này không thể trách con được. Bố đã nói là chiếc sô pha này rất rẻ, mua trực tiếp từ nơi sản xuất, nên đã in thêm một ít cánh hoa ở đây.”
Chiếc sô pha này trông kiểu dáng khá là đơn giản, nhưng Mạc Hướng Vãn đưa tay sờ chất liệu là biết ngay nó không tầm thường chút nào.
Mạc Phi vẫn còn đang muốn thể hiện sự hiểu biết liền chỉ vào cánh hoa in trên chiếc ghế sô pha rồi hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có biết bông hoa này có tên là gì không?” Sau đó lại nhanh mồm nhanh miện tự mình giải đáp: “Bố con nói bông hoa này có tên là “Nghênh mùa đông”, không phải là bông hoa có thể ngắt đi được. Bông hoa đó nở trong mùa đông lạnh giá. Những bông hoa có thể nở trong mùa tuyết rơi đều là những bông hoa rất lợi hại, có đúng không mẹ?”
Trái tim Mạc Hướng Vãn đột nhiên rung lên, cô ngây người trong chốc lát rồi đưa tay bóp yêu chiếc mũi của Mạc Phi. Nhìn thấy dáng vẻ vui mừng, hứng khởi của con, trái tim cô ấm áp lạ thường. Niềm vui của cậu bé là hạnh phúc của cô.
Cô quyết định sang tìm Mạc Bắc nhưng căn phòng 403 lại chẳng có ai cả. Cô nghĩ, chắc hôm nay anh bận việc, nhưng cô hoàn toàn không thể ngờ được anh lại bận đến mức trời tờ mờ sáng mới về đến nhà.
T¬T
Lúc Mạc Hướng Vãn thức dậy kiểm tra xem Mạc Phi có đạp chăn ra không, chợt nghe thấy ngoài cửa có tiếng động. Cô nheo mắt nhìn ra ngoài, liền thấy Mạc Bắc đang đứng ngoài cửa tìm chìa khóa, hình như tay anh hơi run run, khiến cho chùm chìa khóa vang lên tiếng leng keng.
Phải chăng anh đã uống say? Vậy nên, Mạc Hướng Vãn nhanh chóng ra ngoài mở cửa rồi bước lại gần bên anh. Quả nhiên, anh đang ngà ngà men say, thân người toàn mùi rượu, loạng choạng lại gần bên cô, giọng nói đầy sự áy náy: “Đã làm em tỉnh giấc sao?”
Mạc Hướng Vãn cầm lấy chùm chìa khóa trong tay anh, giúp anh mở cửa, thế nhưng anh vẫn đứng tựa vào tường, đưa tay nhẹ day lên đôi chân mày.
“Còn nói tôi nữa, thử nhìn lại bản thân anh xem sao”. Câu cằn nhằn này bất giác buột khỏi miệng, nói ra rồi cô mới cảm thấy hối hận.
Mạc Bắc lại không mấy để tâm, hình như trong lòng đang có chuyện gì phiền não, lo lắng, nên cũng càu nhàu một câu: “Mấy ông đại gia ấy, ngồi được lên chức vị đó rồi thì chẳng bao giờ làm việc của mình nữa, mẹ kiếp!”
Dường như anh đang cố gắng kìm nén những phiền não trong lòng. Cô chưa bao giờ nhìn thấy một Mạc Bắc như thế này, cô đưa tay ra: “Để tôi đỡ anh vào trong.”






Mạc Bắc tựa vào bên tường, rồi xiêu xiêu vẹo vẹo bước vào trong.
Mạc Hướng Vãn lại hỏi anh: “Anh tự mình lái xe về sao?”
“Anh gọi taxi về.”
Mạc Hướng Vãn lúc này mới an tâm nói thêm: “Anh đã uống bao nhiêu thế?”
“Anh không đếm, hồng, trắng gì cạn sạch, cạn tất.”
Ánh mắt của Mạc Bắc mơ màng nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh: “Hướng Vãn, em đừng trách anh. Anh không muốn em thấy phiền não. Anh chỉ là…”, rồi anh không nói thêm gì, chỉ hôn nhẹ lên trán cô một lần nữa.
Nụ hôn của Mạc Bắc giống y như một ngọn lửa thổi bùng lên những trải nghiệm tươi đẹp trước kia của Mạc Hướng Vãn đã được giấu kín trong lòng.
Cô nhớ lại sự dịu dàng của anh lúc đó, ung dung, bình thản, lịch lãm, tôn trọng đối phương. Vào đúng thời khắc kết hợp thân mật nhất, anh vẫn cố gắng kiềm chế, quan tâm đến cô.
Mạc Bắc là con người như thế nào? Vào thời còn trẻ tuổi, Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ tò mò, đến khi đã trưởng thành, cô càng chưa từng ngẫm nghĩ đến việc này, ngay cả khi gặp lại anh sau nhiều năm xa cách, cô cũng chẳng hề mảy may đả động tới.
Vậy mà ngay sau chiếc hôn này, hình như có một chiếc chìa khóa vô hình đã mở ra chiếc hộp ma thuật kia.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy sợ hãi, trong lúc gấp gáp, toàn thân cô trở nên cứng đờ, tê dại.
Đôi môi anh đã lưu lại hơi ấm trên vầng trán cô. Bàn tay anh cũng lưu lại hơi ấm nơi bàn tay cô. Anh cứ như vậy tiến sâu vào cuộc sống của cô, cô cảm thấy vô cùng hoảng loạn.
Chính vào lúc này đây, rõ ràng anh đã say rồi, hôn cô một cái rồi lại một cái nữa, nhưng sau cùng vẫn không vượt quá ranh giới cho phép, anh lại còn đủ tỉnh táo mở cửa tiến cô về tận phòng.
“Cọt kẹt” một tiếng, cánh cửa dần đóng lại, cũng như đang dần mở ra. Ánh mắt cô bỗng sáng rực l


Disneyland 1972 Love the old s