Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.

ên giường của cậu bé.
Việc này đúng là hơi lãng phí, nhưng mà gối ôm thì cũng không mất nhiều tiền cho lắm, vậy nên cô cũng chẳng nói chuyện tiền nong gì với Mạc Bắc nữa, mà động đến chuyện tiền bạc với Mạc Bắc thì anh lại kêu là để cho Phi Phi dùng, có nói cũng như không.
Mạc Phi sắp xếp gối ôm lên giường của mẹ, giường của mình, rồi cả ngoài sô pha, lại còn trưng bày hết sức hợp lý. Khi cô thắc mắc, cậu bé liền giải thích: “Mẹ ơi, một chiếc đệm trên sô pha đã bị rách, con dùng chiếc gối này che đi.”
Mạc Hướng Vãn bước tới kiểm tra, đúng là phần chỉ bên cạnh chiếc đệm đã tuột ra. Chiếc sô pha này cô mua về từ chợ đồ cũ, đã dùng mấy năm rồi, cũ kỹ quá mức, cô luôn muốn thay một chiếc mới. Nhưng thay sô pha đối với một người con gái là chuyện khá vất vả, cũng chẳng phải là chuyện gì cấp thiết lắm, cho nên cô cứ chần chừ mãi chưa làm. Lần này, nhìn thấy thế thì đúng là không thể không thay, cô bèn nói với Mạc Phi là Chủ Nhật tuần này sẽ thay một chiếc mới. Đến tối, khi không thể ngồi trên chiếc sô pha cũ nát này đọc sách được nữa, cô liền đi vào nằm trên giường, giữa một đống gối ôm, quả thật cảm giác này rất tuyệt.
T¬T
Gần đây, Vu Lôi bận rộn với việc luyện tập, cho nên Mạc Phi cũng tò mò, thỉnh thoảng đi theo Vu Lôi đến Cung thiếu nhi xem. Đứa trẻ này bẩm sinh đã có gen di truyền thích lo chuyện bao đồng, cộng thêm cả tinh thần do thám mạnh mẽ, khát vọng được tiếp xúc với những con người và sự vật khác thường nên đương nhiên Mạc Hướng Vãn không thể từ chối con được.
Vì Mạc Bắc nhận nhiệm vụ đưa đón Mạc Phi nên cô hỏi anh: “Công việc của anh gần đây hình như không bận lắm thì phải?”
Mạc Bắc trả lời bằng giọng nói đùa giỡn: “Anh vẫn luôn theo sát vụ án, theo sát tiến độ.”
Thật sự, anh cũng không thể nói là mình không bận, gần đây có rất nhiều tiệc tùng phải tham gia, buổi tối lại phải đón Mạc Phi về nhà mình. Mạc Phi lại cứ dính chặt lấy anh, trước mặt Mạc Hướng Vãn lúc nào cũng nhắc bố thế này bố thế kia, ngay cả tình hình công việc gần đây của anh cũng được Mạc Phi thông báo cặn kẽ.
Mạc Phi nói: “Những người đến họp bên nhà bố nhiều lắm, hình như bọn họ phải viết báo cáo nộp cấp trên hay sao ấy ạ. Mẹ ơi, con cảm thấy công việc là một chuyện vô cùng mệt nhọc, vất vả, phải bàn bạc rất nhiều chuyện với khá nhiều người, lại còn phải báo cáo tình hình cho cấp trên nữa. Con thấy mình không làm cán bộ lớp thật là vô cùng thông minh.”
Mạc Hướng Vãn không can thiệp trước quyết định không muốn làm cán bộ lớp của Mạc Phi, tất cả đều thuận theo đúng tính cách và mong muốn của con trai mình. Mạc Phi hoàn toàn không có chút tham vọng được làm cán bộ lớp như những đứa trẻ khác, nói chung vẫn chưa mất đi những nét thuần khiết của trẻ con.
Mạc Bắc cũng hoàn toàn tán thành với việc này, có lần còn nói với Mạc Phi: “Không ở vị trí đó cũng có thể đứng được trên vị trí đó.”
Mạc Phi còn bé vẫn chưa hiểu mấy những lời nói kiểu này, Mạc Bắc liền đưa lời giải thích thêm: “Không nhất thiết phải đứng ở vị trí đó, con vẫn có thể giúp đỡ người khác được.”
Cậu bé nghe hiểu và cũng cố gắng làm theo. Một hôm, khi về nhà, cậu bé khoe lại sự việc như muốn được nghe lời khen của Mạc Hướng Vãn: “Mẹ ơi, hôm nay con cùng với Vu Lôi tới Cung thiếu nhi chơi, nhìn thấy một bà lão qua đường con liền giúp bà đi qua đấy. Sau đó, bà mời con đến tiệp cà phê cho ăn một miếng bánh ga tô. Con đã cảm ơn bà rồi ạ.”
Điều này không những làm cho Mạc Hướng Vãn không thấy vui, ngược lại còn cảm thấy đau đầu, con trai cô chịu khó giúp đỡ người khác nhưng lại để người lạ tiếp cận dễ dãi quá. Cô liền quay sang nói với con: “Con chẳng qua chỉ đỡ bà qua đường thôi, tại sao lại có thể để bà mời ăn bánh được chứ? Con làm như vậy chẳng phải đã bắt người mà con giúp đỡ phải bỏ tiền ra mua bánh sao? Cái này không còn được gọi là hăng hái giúp người nữa.”
Mạc Phi bắt đầu suy nghĩ thật kĩ, rồi cảm thấy hối hận vô cùng.
T¬T
Mạc Hướng Vãn vỗn dĩ đã lên kế hoạch Chủ Nhật này sẽ đến siêu thị đồ gia dụng dạo một vòng, nhưng không ngờ vào buổi sáng hôm đó có người đến gõ cửa nhà cô và nói là có hàng tặng. Cô nhìn ra, đó là một chiếc sô pha dành cho ba người đơn giản, gọn gàng, xinh xắn. Mặt trên chiếc sô pha đó màu trắng, còn trên chỗ tựa lưng hai bên để tay có một vài cánh hoa nhỏ xinh, một sự kết hợp trang nhã, tinh tế, trông giống như một lớp tuyết dày, còn hoa rụng trên đó chính là nhưng bông tuyết trắng tinh khôi.
Mạc Hướng Vãn nghi hoặc hỏi lại người chuyển hàng: “Liệu có phải các anh đã mang đến nhầm địa chỉ không?”
Người chuyển hàng nhìn lại địa chỉ lần nữa rồi khẳng định “Không nhầm đâu”. Sau đó, anh ta còn đưa tờ giấy chuyển hàng cho Mạc Hướng Vãn xem, Mạc Phi liền sán lại gần nói: “Vậy thì chắc chắn bố đã mua rồi.”
Người chuyển hàng liền cười nói: “Chồng chị mua đồ không nói trước với chị à? Chị cứ để cho chúng tôi chuyển sô pha vào trong trước đã. Một lần vận chuyển thế này chúng tôi mất nhiều công sức lắm đấy.”
Chuyển trả lại hàng là chuyện hoàn toàn không thể, cũng chẳng có lý lẽ nào cả, Mạc Hướng Vãn đ