Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2397 lượt.
Lâm Tương và Tề Tư Điềm cũng đi theo. Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, Mạc Phi đã có Mạc Bắc lo, cô hoàn toàn có thể an tâm rồi nên nhanh chóng đồng ý.
Sắp đến giờ tan làm, cô rủ Trâu Nam cùng đi. Là người luôn yêu thích náo nhiệt, tụ tập, thế mà hôm nay Trâu Nam cũng phải xua tay từ chối, cô bé bận đến mức tay chân cuống cả lên. Nhìn thấy sự nỗ lực hết mình trong công việc của Trâu Nam, Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Mấy người vừa gặp mặt là bắt đầu bàn tán về các chuyện ầm ĩ gần đây trong làng giải trí.
Chu Địch Thần mở đầu: “Tiểu thư Mai Phạm Phạm đúng là vô cùng lợi hại, nổi bật xuất chúng giữa hàng trăm ứng cử viên, bộ phim tiếp theo chính là bộ phim nói tiếng nước ngoài được dự kiến sẽ đem đi tranh giải Oscar đấy.”
Lâm Tương khẽ “hừm” một tiếng, không nói thêm gì, ngược lại, Tề Tư Điềm mỉm cười nói: “Cho nên mới nói con đường mà cô ta đi hoàn toàn đúng, bắt đầu từ điện ảnh, chỗ đứng cũng cao hơn rất nhiều. Cô ấy là người mới, nếu chịu uất ức gì người ta sẽ nghĩ ngay là do ma cũ bắt nạt ma mới.”
Lâm Tương ngáp dài một cái, rồi day day chiếc mũi, hành động này lập tức bị Mạc Hướng Vãn bắt gặp. Đương nhiên là nhìn Lâm Tương vẫn rất xinh đẹp, nhưng trên khuôn mặt hiện rõ mệt mỏi, lo lắng, dưới mắt còn lộ rõ hai quầng thâm, tinh thần có vẻ sa sút đi nhiều.
Mạc Hướng Vãn thầm ngạc nhiên, cô quá đỗi quen thuộc với bộ dạng này, chính bản thân cô trước kia cũng đã từng như vậy. Người trong làng giải trí này thường hay dùng thuốc lắc, đó không phải là chuyện hiếm gặp, bí mật gì. Chu Địch Thần cũng nhìn Lâm Tương thì thầm: “Nàng này đúng là si tình hết sức với chàng La Phong, tôi đã khuyên rất nhiều lần mà chẳng được, sau này nhất định sẽ còn chịu nhiều đau khổ, đắng cay nữa đây.”
Thì ra tình yêu chính là nguyên nhân chủ yếu, tất cả mọi người đều cho rằng Lâm Tương đã đứng lên làm lại cuộc đời, ai ngờ được cô càng ngày càng đắm sâu hơn vào đáy cốc tình cảm không lối thoát này.
Chu Địch Thần lại tiếp tục cảm thán: “Tình yêu sẽ hại chết con người ta. Mary làm gì thì làm, nhất thiết đừng có hẹn hò yêu đương đấy!”
Đúng lúc ấy, Mạc Bắc gọi điện đến, nhưng trong ống nghe lại vang lên giọng nói nũng nịu của Mạc Phi: “Mẹ ơi, con với bố đang ở siêu thị, mẹ muốn ăn món gì? Tối nay có khách đến bên nhà, bố không ở lại ăn cơm cùng mẹ con mình được, nên chuẩn bị nấu cơm cho chúng ta.”
Mạc Hướng Vãn nói một cách tự nhiên: “Con nói với bố không cần phải vất vả vậy đâu, bảo bố cứ làm xong việc của mình đi đã.”
Mạc Phi chuyển lại lời này, tiếp đó, Mạc Bắc cầm điện thoại hỏi cô: “Phi Phi nói em thích ăn món hoa tây lan? Vậy anh sẽ làm một đĩa hoa tây lan rồi ninh một nồi xương hầm cà rốt nhé!”
Đây là giọng nói mang tính thỏa thuận, thế nhưng cô cảm thấy có chút ngần ngại nên liền nói: “Anh cứ làm xong công việc của mình đi, tôi không muốn làm nhỡ việc của anh.”
“Không ảnh hưởng gì đâu”. Lúc nói câu này, anh nhất định đang mỉm cười.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy khuôn mặt mình hình như đang đỏ bừng lên. Cô liền chuyển sang đề tài khác: “Vu Lôi được đưa lên hát chính rồi.”
Mạc Bắc hoàn toàn không có ý ngạc nhiên: “Anh biết mà.”
“Tôi thay mặt Vu Lôi cảm ơn anh.”
“Cảm ơn cái gì chứ? Người ta đi cửa sau thì chúng ta cũng phải đi cửa sau chứ, nói ra thật chẳng phải chuyện hay ho gì, người khác lại bảo chúng ta đang lợi dụng quan hệ cũng nên.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười.
Mạc Bắc thấy cô vui vẻ lập tức nói: “Em có phiền nếu như anh mua một số đồ cho Phi Phi không?”
Mạc Hướng Vãn gần đây không còn để tâm quá nhiều đến mấy việc này nữa.
Thế nhưng, cô hoàn toàn không biết rằng, chỉ vì một thái độ bất cẩn của bản thân mà mọi thứ trong nhà cô đã hoàn toàn thay đổi.
Trước tiên là nhà vệ sinh, chiếc bình nóng lạnh cũ kỹ theo kiểu cổ đã được dỡ xuống, thay vào đó là chiếc bình nóng lạnh mới hiệu Alis nổi tiếng. Đây cũng không phải là thứ đồ gì quá đắt tiền, chỉ là đồ thiết yếu trong nhà cần dùng đến mà thôi.
Mạc Hướng Vãn muốn gửi lại tiền cho Mạc Bắc nhưng anh khéo léo từ chối: “Anh mua để cho Phi Phi dùng, sau này nếu như hai người chuyển nhà đi, anh sẽ tháo chiếc bình nóng lạnh đó xuống, cho nên đó không phải là tặng”. Câu nói giảo hoạt này khiến cô chẳng thể nào đưa tiền trả anh được.
Tiếp sau đó, anh lại mua thêm một vài đồ gia dụng khác, đi theo chiếc bình nóng lạnh còn có một chiếc bồn tắm bằng gỗ lớn, khiến cho Phi Phi vui vẻ hớn hở, cười không ngớt. Giờ đây, đối với cậu bé, tắm rửa là một cách tận hưởng, mỗi ngày khi đá bóng về nhà, cu cậu đều ngâm mình trong chiếc bồn tắm bằng gỗ đó, phải hơn một tiếng đồng hồ sau mới chịu ra ngoài.
Mạc Bắc còn mua cả muối tắm, ngay cả Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy hành động này quả là có ích. Cô giống y như Mạc Phi, bỏ thêm nhiều thời gian hơn trong phòng tắm nhà mình, để trút bỏ hết mọi mệt nhọc sau một ngày làm việc vất vả.
Mấy hôm sau về nhà, Mạc Hướng Vãn lại thấy trong nhà mình có thêm mấy chiếc gối ôm, tất cả đều cùng loại với chiếc gối ôm in hình biển cả trong đợt hội diễn thể thao lần trước ở trường Mạc Phi, xếp đầy cả tr