XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2690 lượt.

ể cốc trà sang một bên.
Trâu Nam cầm một tập công văn đến cho cô ký duyệt, cô liền lấy lại tinh thần bắt đầu làm việc. Trâu Nam đứng bên cạnh thông báo: “Lão đại, bên phía chị Quản muốn mở một bữa tiệc hội ngộ tại quán bar, chị ấy định mời người cùng ngành bên Hồng Kông sang, muốn hỏi ý kiến chị xem sao?”
Mạc Hướng Vãn chẳng buồn quay đầu sang, giọng hơi gắt gỏng: “Hỏi chị làm cái gì chứ? Chị ấy đâu phải không quen biết gì những người trong ngành giải trí, hơn nữa, những hoạt động riêng tư không cần phải thông qua chị.”
“Chị ấy muốn mời chị Tần Cầm tới.”
Mạc Hướng Vãn liền dừng bút lại.
“Tính cách của chị Tần không được hiền hòa lắm, dù cho ở Đài truyền hình hay Đài phát thanh cũng đều không mấy thuận lợi. Có lẽ đây là một cơ hội chuyển đổi tốt. Thế nhưng chị ấy cao ngạo như vậy…”
Mạc Hướng Vãn không ngẩng đầu lên, tiếp tục đọc tài liệu, rồi trầm ngâm nói: “Vậy thì chị sẽ nói chuyện với chị Tần Cầm.”






Mạc Bắc đưa Mạc Hướng Vãn đến chỗ làm rồi phóng xe đến công ty ngay. Chủ nhiệm Giang vừa mới nhận điện thoại xong, đi ra ngoài gặp anh liền nói luôn: “Mạc Bắc, tiểu tử cậu thật giỏi quá! Muốn đổi nghề đi làm nhà đầu tư sao?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Cháu đâu dám! Cháu núp dưới bóng quan lớn của Chủ nhiệm là được rồi, cần gì phải tự chuốc khổ vào thân chứ? Bây giờ tình hình kinh tế thế giới cũng chẳng có gì khởi sắc cả.”
Chủ nhiệm Giang không nói đùa cùng anh nữa, sắc mặt trở nên nghiêm nghị: “Cậu đích thực đang đùa với lửa đấy. Phía nhà máy bên đó không ngờ lại muốn bàn bạc lại điều khoản hợp đồng với bên nước ngoài, còn nói là sẽ phải quản lý cả nguồn ngoại vốn nữa. Cậu phải biết rõ một điều là vụ này đã có cấp trên dặn dò trước rồi, tại sao cậu vẫn cứ chọc gậy bánh xe thế? Đó là vấn đề trong nội bộ lãnh đạo của người ta, cậu có cần thiết phải làm hỏng chuyện tốt của người khác hay không vậy?”
Mạc Bắc ngồi xuống, cầm chiếc cốc chuẩn bị đi pha trà rồi nói với Chủ nhiệm Giang: “Chủ nhiệm Giang, chỗ Chủ nhiệm có chuột bọ đấy, lúc nào thì lãnh đạo cấp trên đến bắt vậy?”
Chủ nhiệm Giang vừa tức giận lại vừa căng thẳng, ông nói: “Cậu đừng có nói bóng nói gió, làm thế với tôi thì được chứ với người khác cậu có làm được không?”
T¬T
Cuộc điện thoại thứ hai là của Quan Chỉ, cậu ấy vừa mở miệng là khen anh trên trời dưới biển.
“Mình vừa nghĩ thông suốt rồi, thì ra từ “kéo” mà cậu dùng rất tuyệt vời, xác đáng. Kéo xềnh xệch doanh nghiệp nước ngoài vào giữa chốn hùm beo hổ báo, các cổ đông trong nhà máy đó đang chuẩn bị đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi, kết quả doanh nghiệp nước ngoài kia bị “sói” cắn cho một miếng, lui lại sau đến hơn ba trăm dặm.”
Mạc Bắc mắng cậu bạn một câu “Vớ vẩn!” sau đó hỏi tiếp: “Cậu có gì thì cứ nói thẳng ra đi!”
Quan Chỉ lập tức đi thẳng vào vấn đề: “Mình với mấy người bạn định đầu tư mở rộng một công ty tư vấn nhỏ, rất cần một người đằng sau chỉ đạo về kiến thức, cậu có thể làm một chức ở đó giúp mình được không?” Cậu ta ngừng lại đôi chút rồi lại nói: “Với tình hình kinh tế hiện nay có nguồn thu nhập ổn định càng tốt hơn chứ, sau này còn phải nuôi vợ nuôi con cơ mà.”
Mạc Bắc “ừm” một tiếng, không hề tức giận, hơn nữa còn bày tỏ thái độ đồng ý.
Quan Chỉ thấy thế lại tiếp tục khoe khoang công trạng của mình: “Trước mặt dì, mình đã phát huy hết sở trường của bản thân, cậu đúng là rất thấu hiểu hai cụ, lúc đó chú Mạc suýt chút nữa lấy roi da tìm cậu đánh cho một trận nên thân. Chỉ có mỗi dì Mạc là bình tĩnh, trước tiên hỏi cậu đang ở đâu, mình bảo không biết, bà cũng không hề hỏi thêm gì nữa. Có điều mình đã cho Tử Tư số điện thoại, bảo cậu ta giả vờ tiết lộ dạo này cậu đang chui rúc ở chỗ nào rồi.”
Mạc Bắc bật cười, nói một cách chân thành: “Cám ơn sự phối hợp nhịp nhàng của các đồng chí.”
Quan Chỉ tỏ ra đắc chí: “Thấy thế nào? Mình có đủ nghĩa khí hay không? Lần này mình làm quá tốt rồi còn gì, khi nào cậu kết hôn, mình nhất định phải ăn gấp mấy lần mới hả.”
“Muốn ăn bao nhiêu cũng được.”
Quan Chỉ không cười nữa, đột nhiên tỏ ra nghiêm túc hỏi: “Nếu như mình nhớ không nhầm thì tám, chín năm trước cậu đi theo Vu Trực làm thanh niên bất lương đúng không? Lúc đó không phải cậu vừa vập vào nỗi đau khổ khốn cùng khi phải chia tay Điền Tây hay sao? Tại sao lại có thể cùng người phụ nữ khác sinh ra đứa con được chứ?”
Mạc Bắc không muốn nhớ lại chuyện của ngày xưa cũ, anh chỉ nói đúng mấy chữ: “Nhân duyên thôi.”
“Được, như vậy thì mình cũng an tâm được phần nào. Hai vợ chồng nhà Điền Tây cũng rất ổn, nếu như cậu không hạnh phúc thì chẳng công bằng chút nào.”
“Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, cũng giống như những gì cậu nói, đã tám, chín năm rồi còn gì.”
“Cậu có yêu mẹ của con trai mình không?”
“Ừm, mình còn sợ cô ấy cơ”. Khi nói ra câu này, khóe miệng Mạc Bắc vẫn còn nhoẻn lên một nụ cười.
“Mẹ cậu đang chú ý đến người ta lắm đấy. Ngay cả mình cũng nghe thấy tin tức rồi, liệu dì có điều tra cả hộ tịch nhà người ta ở đâu không nhỉ? Thế nhưng tại sao dì lại khôn