Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.

trên đất Thượng Hải này đấy.”
Mạc phu nhân kéo Mạc Bắc ngồi xuống rồi tiếp tục nói: “Mẹ không quan tâm trước kia thanh danh cô ấy tốt hay xấu, chỉ cần bây giờ làm ăn thật thà tử tế, lại có kiến thức, nghề nghiệp đàng hoàng, thì mẹ sẽ hoan nghênh vô cùng.”
Mạc Bắc mỉm cười: “Mẹ ơi, mẹ đúng là cao nhân đắc đạo.”
Mạc phu nhân liếc xéo anh: “Làm sao đã cao chiêu bằng anh?”
Mạc Bắc mỉm cười “gian manh” và không nói thêm gì nữa.
T¬T
Một lúc sau, chị giúp việc đi vào báo cáo: “Tiểu Vu đến rồi thưa bà.”
Mạc Bắc lập tức than ngắn thở dài, anh bạn thân thiết Tiểu Vu Trực này lại tới đây để xem kịch hay đây mà. Vừa mới than xong quả nhiên đã nghe thấy tiếng của Vu Trực vọng vào: “Dì ơi, hôm nay con sang nhà dì ăn cơm, có được không ạ?”
Mạc phu nhân mỉm cười niềm nở đón tiếp: “Dì mong con ngày nào cũng sang ăn ấy chứ.”
Vu Trực còn dẫn theo cả người vợ Đài Loan sang cùng. Mạc phu nhân rất thích đông vui nhộn nhịp, nhìn thấy mấy người trẻ tuổi cảm thấy vô cùng vui vẻ, hứng khởi, nhanh chóng gạt Mạc Bắc sang một bên, nắm tay cô vợ trẻ của Vu Trực hân hoan đi vào bếp nghiên cứu các món ăn.
Mạc Bắc nhìn anh bạn thân nói: “Lại sang ăn chực hả?”
Vu Trực thì thầm: “Quan nhị gia điều mình sang ứng cứu cậu đấy. Chỉ sợ bố cậu sẽ coi cậu như Giả Bảo Ngọc, đánh cho một trận nên thân.”
Đây chính là điều mà Mạc Bắc đã đoán trước trong lòng, anh liền nói: “Bố mẹ mình đã chuẩn bị tâm lý đâu ra đấy, tức giận cũng gần như tiêu hết rồi, nhiều lắm là mắng cho một trận thôi, mình có thể tự đối phó được.”
Vu Trực lắc lắc đầu: “Có người con nào toan tính sách lược với cả bố mẹ mình như cậu không hả?”
Mạc Bắc cười đáp: “Có chứ.”
“Ai cơ?”
“Con trai mình.”
Vu Trực đẩy anh một cái rồi cả hai kéo vào làm phụ bếp giúp cho Mạc phu nhân và cô vợ trẻ của Vu Trực.
Mãi cho tới khi Mạc Hạo Nhiên quay về nhà, không khí trong gia đình vẫn cứ vui vẻ, hân hoan như thường.
Mạc Bắc vẫn luôn để ý đến thái độ và hành động của bố mình, chẳng có gì khác lạ so với mọi khi, đến lúc này anh mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Vu Trực nhìn thấy mọi sự vẫn bình an nên sau khi ăn cơm xong liền kéo Mạc Bắc ra ngoài tản bộ. Hai người đi men theo sân vận động gần nhà hai vòng, Vu Trực bắt đầu hàn huyên lại những chuyện hồi còn nhỏ, tỏ ra vô cùng xúc động.
Sau cùng, Vu Trực vẫn quay lại đề cập đến chuyện buổi tối hôm nay, anh đột nhiên nói: “Lúc nãy khi vào nhà cậu, mình gặp một người.”
“Vậy nhất định là bà chủ tiệm may xường xám cho mẹ mình rồi.”
“Cậu có biết trước kia bà ta làm nghề gì không?”
Mạc Bắc đưa mắt nhìn chăm chăm vào Vu Trực, anh đương nhiên là không biết rồi.
“Mình thật không ngờ chị Phi Phi năm nào giờ đây cũng ra ngoài làm việc. Cậu còn nhớ đến cô gái mà mình tìm cho cậu vào sinh nhật lần thứ hai mươi không? Chính là nhờ chị Phi Phi dắt mối đấy, vị đại tỉ này năm đó là “tú bà” nổi tiếng cả vùng, làm môi giới không biết bao nhiêu phi vụ rồi.”
“Chị ấy có thể quay về con đường chính đạo, đúng là không dễ dàng gì.”
“Đúng vậy, làm cho mình sợ chết khiếp. Vị đại tỉ này nhìn thấy mình lại còn chào hỏi nữa chứ. Lúc đấy vợ mình đang đứng ngay bên cạnh.”
“Cậu cũng đâu có làm chuyện gì khuất tất, sợ cái gì?”
“Thời trai trẻ làm nhiều chuyện hoang đường, chỉ sợ đến ngày nào đó sẽ phải trả nợ. Gia đình của người bị đâm năm xưa, bây giờ mình vẫn rất sợ chạm mặt, mỗi tháng ngoài việc nhờ chuyển tiền cho họ, mình cũng chẳng còn cách nào khác.”
Mạc Bắc mỉm cười: “Món nợ từ những chuyện ngớ ngẩn thời trẻ đương nhiên là phải trả rồi.”
Hai người đi về phía cây ngô đồng bên ngoài nhà họ Mạc, lấy thuốc ra hút rồi lặng im suy ngẫm trong làn khói trắng mờ ảo.
Mạc Bắc đột nhiên nói với Vu Trực: “Không phải các cậu đều hiếu kỳ muốn biết người phụ nữ đã sinh con trai cho mình là ai sao?”
Vu Trực gật đầu với thái độ hoài nghi tột độ.
“Chính là cô gái mà các cậu tìm cho mình vào lần sinh nhật lần thứ hai mươi đó.”
Vu Trực ngay tức khắc ném điều thuốc trên tay xuống mặt đất rồi thốt ra câu: “Mẹ kiếp!”
“Lúc sinh con trai cho mình cô ấy mới có mười tám tuổi, cùng năm đó mình đã quay lại trường học, làm con ngoan trò giỏi.”
Vu Trực trầm tư hỏi: “Cậu sẽ cưới cô ấy chứ?”
Mạc Bắc cũng dập điếu thuốc trong tay rồi nói: “Mình muốn cưới nhưng chưa chắc cô ấy đã chịu.”
“Đừng nói cậu cảm thấy bản thân mình là một kẻ tồi tệ đấy!”
“Lúc vừa mới biết chuyện mình có một đứa con, đích thực là mình cảm thấy như vậy, hơn nữa mẹ của con trai mình cũng cảm thấy mình là một thằng khốn.”
Vu Trực bật cười: “Đời người đúng là một vở kịch trớ trêu vĩ đại đầy kịch tính.”
“Nhưng so sánh với một số người khác thì mình vẫn chưa đến nỗi bị coi là cái gì đó ghê tởm.”
Vu Trực gật đầu đồng ý: “Điểm này thì hai đứa mình tự biết rõ với nhau. Vị đại tỉ vừa mới bước ra khỏi nhà cậu đó, mình thật sự không thể nào ngờ được chị ấy lại có thể biến thành một người phụ nữ nhà lành, hiền lương thục đức như vậy.”
Mạc Bắc vỗ nhẹ lên vai Vu Trực: “Cho nên chúng ta phải cố gắng từng ngày, hết mình tiến lên p