Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

đỡ người ta thì em cũng phải nhìn người cho chuẩn vào.”
“Em biết rồi. Có lẽ vì em không để cô ấy tham dự vào chương trình nghệ thuật sắp tới nên mới nói năng thiếu suy nghĩ thế.”
“Em hiểu được là tốt rồi.”
Sau khi dập máy, Mạc Hướng Vãn ngồi thượt trên sô pha. Cô quay đầu nhìn đúng vào những cánh hoa trên thành ghế, nhỏ xinh mà trắng như tuyết, một cảm giác ấm áp lại tràn ngập tâm hồn cô.
Suốt buổi tối hôm đó, cô thật sự bận rộn, không được yên ổn chút nào, lại có điện thoại gọi đến, gọi thẳng vào di động của cô. Cô nhìn số điện thoại đó và vô cùng ngạc nhiên, khi mở máy thì nghe thấy ngay người đầu dây kia đang khóc lóc thút thít.
Giọng của Mai Phạm Phạm vẫn cứ nũng nịu, nhõng nhẽo như trước đây, ngay cả trong lúc mệt mỏi, căng thẳng nhất vẫn chẳng hề đổi khác.
“Vãn Vãn, mình phải làm thế nào đây?”
Mạc Hướng Vãn lại ngồi xuống chiếc sô pha, gấp gáp hỏi: “Cậu sao thế?”
Mai Phạm Phạm dường như lại sắp bật khóc.
“Mình sắp tiêu đời rồi, lần này nhất định là toi hẳn. Vãn Vãn, chị Phi Phi đã tìm đến mình.”
Lớp bụi mờ đã nén xuống tận cùng đáy lòng của Mạc Hướng Vãn lại được khơi dậy, trở thành những hạt bụi bay loạn xạ chẳng thể nào lắng đọng lại được nữa. Cô đã tốn biết bao tâm tư, công sức mới có thể quên lãng, không ngờ sau cùng vẫn bị người ta gợi lại một cách không thương tiếc.
Có người giống y như cô, cũng bị kéo lại thời xưa cũ.
Mai Phạm Phạm kêu than: “Chị ta muốn mình cho chị ta một triệu nhân dân tệ, nếu không sẽ bán số ảnh trước kia của mình cho giới báo chí. Bộ phim mới của mình vẫn còn chưa khởi quay, Chúc Hạ nói, nếu như mình để xảy ra vụ scandal nào thì đạo diễn sẽ không dùng mình nữa. Mình không thể nào để xảy ra chuyện được, không thể nào như vậy được.”
Lúc này, trái tim của Mạc Hướng Vãn cũng rối bời, cô cố gắng sắp xếp lại mọi suy nghĩ của bản thân rồi nói: “Những bức ảnh thế nào?”
“Lại còn ảnh thế nào nữa? Trước đây, một số người có sở thích giống y như Trần Quán Hy ấy, mình đã cầm tiền của họ thì phải chiều đến cùng. Mình chỉ là một nghệ sỹ mới, ngay đến A Kiều[1'> được bao người bao bọc là thế còn khốn khổ vì chuyện này, thì mình biết phải làm sao đây? Tiền đồ của mình sắp bị hủy hoại rồi.”
[1'> Biệt danh của Chung Hân Đồng, một trong những người bị dính vào vụ scandal ảnh nóng của Trần Quán Hy.
Mạc Hướng Vãn ghét cay ghét đắng những dĩ vãng năm xưa mãi chẳng thể nào cắt đứt đi được, cô nghiêm nghị nói: “Vậy thì cậu phải báo cảnh sát, có biết không? Cậu nhất định phải báo cảnh sát.”
“Báo cảnh sát thế nào đây? Báo cảnh sát một cái là mình sẽ tiêu đời luôn. Chị Phi Phi nói, nếu như mình báo cảnh sát thì ngày hôm sau tất cả những bức ảnh đó sẽ được phát hết cho toàn bộ giới truyền thông. Chị ta đã làm trong ngành đó nhiều năm, quen biết rất rộng, mình chẳng thể nào thay đổi được nữa. Cậu có biết không? Bao năm nay, mình đã vất vả đến mức độ nào? Trước kia mình chỉ là một học sinh trung cấp, mình muốn có được cuộc sống tốt hơn nên đã liều mình thi vào trường Đại học Điện ảnh Bắc Kinh. Các đạo diễn đều bảo mình có năng khiếu, mình không cam tâm để mọi thứ sụp đổ hết thế này”. Cô cứ nói mãi nói mãi, sau đó bắt đầu quay sang nhờ vả: “Vãn Vãn, cậu giúp mình với? Mình lấy đâu ra một triệu tệ bây giờ, mình chỉ có thể thu xếp được một trăm hai mươi nghìn, mình cần phải bàn bạc lại cùng với chị Phi Phi. Nếu như mình đến đó nói chuyện với chị ta một mình thể nào cũng sẽ bị bắt nạt. Cậu đi cùng mình để hư trương thanh thế được không?”
“Có lần đầu tiên kiểu gì cũng có lần thứ hai, cậu có thể đưa tiền cho chị ta hết lần này đến lần khác được không?”
Nghe Mạc Hướng Vãn hỏi vậy, Mai Phạm Phạm liền đáp lại: “Mình biết thế, mình biết rõ mà, nhưng mình có quá nhiều điểm yếu, tuổi tác, học lực rồi đoạn đời bê tha trước kia nữa. Ở trong làng giải trí này, mình lại chẳng có bất kỳ chỗ dựa vào hết, một khi những thứ này bị đưa ra trước công luận, tất cả mọi thứ đó đều sẽ đẩy mình vào chỗ chết. Đừng nói đến việc sau này sẽ chẳng còn đạo diễn nào dám dùng mình, mà ngay cả người quản lý cũng chẳng thèm quan tâm đến mình đâu!” Cô lại tiếp tục khẩn cầu tha thiết. “Vãn Vãn, trước tiên mình phải qua cửa ải này đã, đợi đến khi mình nổi tiếng rồi, giàu có rồi, thì sẽ giải quyết triệt để vấn đề này. Cậu cùng mình đi mặc cả giá tiền với chị ta được không?”
Cô đang khẩn khoản cầu xin, không còn là một Mai Phạm Phạm đắc ý, kiêu kỳ của trước đó nữa, càng chẳng phải một Phạm Mỹ bất cần, khêu gợi của năm nào.
Cô giống ai chứ?
Mạc Hướng Vãn hoảng hồn suy nghĩ. Cô giống như Lâm Tương, khi dấn thân vào ngành này, con người ta dường như bị một sợi dây vô hình quấn quanh cổ rất nhiều vòng, càng quấn lại càng chặt. Không một ai biết được nút thắt này ở đâu, vì thế cũng chẳng thể nào giúp họ tháo gỡ chiếc nút đó ra được.
Cuộc đời của Phạm Mỹ, à không, Mai Phạm Phạm mới đang bắt đầu, dù thế nào đi nữa thì một tương lai xán lạn, tươi đẹp cũng đang chờ đợi cô phía trước.
Mai Phạm Phạm tiếp tục nài nỉ: “Vãn Vãn, ngoài cậu ra mình thật sự không còn biết phải tìm ai nữa.”