Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
r>Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào phớt lờ đi những lời cầu khẩn thiết tha của Mai Phạm Phạm. Lúc đầu cô lắc đầu một cách mơ hồ, thế nhưng cứ nghĩ tới Lâm Tương, cô lại đau đầu, còn cả những chuyện trong quá khứ của mình nữa.
Mạc Hướng Vãn lặng yên ngắm Mạc Phi đang ngồi làm bài tập ở phía xa.
Chuyện quá khứ của cô, trước khi có đứa trẻ này, không thể tan biến trong không khí theo thời gian.
Những chuyện như cắt vào thịt, cứa vào xương.
Cô thấy mình cũng chẳng khác gì Mai Phạm Phạm, vì vậy, dù không muốn đồng ý nhưng cũng chẳng thể nào từ chối được. Sau khi nói lời đồng ý, cả người cô vẫn như chiếc cung căng dây, hoảng sợ và lo lắng. Bỗng nhiên, chuông cửa reo lên, cả người cô cũng run bắn theo. Mạc Phi nhanh chân chạy ra ngoài mở cửa rồi hét lớn: “A, bố.”
Mạc Bắc đang cầm trong tay bữa ăn đêm, vui vẻ bước vào, nhưng khi nhìn thấy Mạc Hướng Vãn đang ngồi trong nhà, cố gắng hết sức để kiềm chế thân người run rẩy, sắc mặt của anh nhanh chóng biến đổi. Cô đứng bật dậy, dáng vẻ như thể muốn đuổi anh ra về.
Cô có vẻ không ổn lắm, dường như cả người đang chìm trong nỗi hoảng sợ, đau đớn.
Mạc Bắc dỗ dành Mạc Phi ăn xong những đồ vừa mua rồi mở nước cho cậu bé đi tắm. Mạc Hướng Vãn cũng để mặc cho anh lo liệu, sắp xếp mọi thứ. Cô cố lấy lại bình tĩnh, thận trọng hít thở, khi anh bước tới gần, bao nhiêu ký ức trong quá khứ của cô lại tràn về.
Cô những tưởng rằng mình đã thoát khỏi quá khứ. Cô muốn trốn tránh anh nên vội vã nói một câu: “Em phải vào ngủ đây.”
Thế nhưng Mạc Bắc đã kịp nắm tay cô kéo lại.
Anh nhẹ nhàng nói: “Hướng Vãn, em đừng có sợ anh.”
Mạc Hướng Vãn quay lại nhìn anh, anh thành tâm thành ý nói ra câu này. Không, anh không còn là Mace của nhiều năm trước, một mình một ý rồi chiếm đoạt lấy cô.
Mạc Bắc đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt cô, hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang người cô khiến cô cảm thấy như đang được bảo vệ, bao bọc, sinh lực vừa mất đi lúc nãy dường như đang quay trở lại.
Mạc Bắc cứ như vậy nắm chặt lấy bàn tay cô, không muốn để cô rời khỏi anh.
Anh đưa tay còn lại vòng qua eo cô, tiến sát lại gần. Anh thì thầm: “Hướng Vãn.”
Giọng nói của anh ấm áp, ngọt ngào, tràn đầy cảm xúc, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, vẫn chưa thể nào giúp cô vượt qua được nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng lúc này.
Mạc Bắc nhìn vào khuôn mặt cô, đôi mày từ trước đến nay vẫn luôn xếch lên kiên cường, mạnh mẽ, giây phút này cô đang nhìn thẳng vào anh, trong ánh mắt chứa đầy sự rụt rè, e sợ.
Không kìm được, anh liền cúi xuống hôn cô.
Chiếc hôn này không hề giống như chín năm trước, không kỹ thuật như xưa, cũng chẳng có chút dục vọng nào mà vô cùng ấm áp, dịu dàng, làm tan biến tất cả mọi phiền não, khổ đau chất chứa trong lòng cô.
Bất giác, Mạc Hướng Vãn cũng đưa tay vòng qua cổ anh, như thể đây chính là chỗ dựa vững chắc duy nhất của mình. Cô thật sự trân trọng hơi ấm và tình cảm anh trao.
Mạc Bắc chỉ muốn hòa thành một thể với cô, giúp cô gạt bỏ đi mọi u sầu, đau khổ. Hai người dựa vào nhau, cứ như vậy sống cùng nhau cho tới khi bách niên giai lão, răng long đầu bạc.
Mạc Bắc thì thầm bên tai cô: “Hướng Vãn, anh vẫn luôn ở đây, anh sẽ không bao giờ đi mất.”
“Mạc Bắc, em…”. Giây phút này cô như nghẹn lời.
“Anh chỉ hy vọng em đối xử với anh bằng một thái độ công bằng như bao người khác mà thôi.”
Anh ôm chặt lấy cô khẽ nói: “Mạc Hướng Vãn, anh yêu em.”
Mạc Hướng Vãn ngây người nhìn người đàn ông trước mặt mình, tim đập loạn lên, toàn thân run rẩy.
Mạc Bắc vẫn không buông cô ra mà dùng hai tay ôm chặt lấy, tiếp tục đặt nụ hôn dịu dàng, ấm áp, chan chứa tình cảm lên đôi môi xinh xắn của cô.
Cô chẳng thể nào lui được nữa, ngay cả bức tường ở đằng sau lưng cũng trở thành tấm nệm êm ái, ấm áp, khiến cô chẳng còn đường trốn chạy. Đôi tay lạnh giá của cô hòa trong luồng hơi ấm này, chỉ sợ cũng chẳng mong muốn rời xa nữa.
Mạc Hướng Vãn vừa sợ lại vừa luyến tiếc, nửa đẩy nửa níu.
Mạc Bắc nhìn cô đang nép trong vòng tay mình, khuôn mặt đỏ ửng hồng hào, khiến anh lưu luyến mãi không muốn rời khỏi đôi môi ấy.
Anh lại khẽ gọi tên cô: “Hướng Vãn.”
Cô dùng chút sức lực dư lại cuối cùng đáp lời anh: “Ừm.”
“Chúng ta là người một nhà nhé!”
“Cái gì?”
“Hướng Vãn, em đã quá mệt mỏi rồi, sau này có thể để anh gánh vác, san sẻ một nửa gánh nặng cho em được không?”
Mạc Hướng Vãn khẽ tựa vào bờ vai vững chắc của anh, ý thức của cô dần dần được lấy lại.
Người đàn ông này nói yêu cô, anh đang nói lời yêu cô. Biết bao năm nay, cô những tưởng rằng bản thân không còn cần đến thứ tình yêu hư vô, nhạt nhẽo đó nữa.
Mạc Bắc hiểu những điều cô chuẩn bị nói: “Em đừng nói với anh những lời rằng, em không cần anh phải chịu trách nhiệm nữa, như vậy thật chẳng công bằng với anh chút nào.”
Cô nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình, không suy nghĩ gì nữa, chỉ đứng đó trân trân nhìn anh mà thôi.
“Nếu như bây giờ em vẫn chưa yêu anh, không sao hết, anh sẽ đợi.”
Anh nói như vậy thì cô biết từ chối thế nào chứ?
“Hướng Vãn, anh muốn có một gia đình hoàn chỉnh