Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.

ản tiền để cho con học hành, đợi đến khi học hết lớp mười hai, tiếng Anh của con nhất định sẽ rất khá, anh sẽ động viên con thi vào Học viện Công nghệ Massachusetts[2'>, sau đó cho con ra nước ngoài du học vài năm. Mấy năm đó, chắc chắn chúng ta sẽ cảm thấy cô đơn. Có điều, chúng ta có thể du lịch trong nước hai lần trong năm, đi ngắm núi sông hùng vỹ, tráng lệ của Tổ quốc, anh rất thích đi leo núi mà. Đợi sau khi Phi Phi quay về, có lẽ chẳng cần người làm bố như anh phải cho tiền nữa, nó sẽ tự tạo lập sự nghiệp riêng mình, nói không chừng còn lập một công trình công nghệ sinh học, trở thành một Trương Triều Dương hoặc Mã Vân[3'> của thế kỷ mới. Còn hai chúng ta có thể dùng tiền của Phi Phi để hưởng phúc, chúng ta sẽ ra nước ngoài du lịch, Châu Âu, Châu Mỹ, Châu Đại Dương đều được hết. Sau khi Phi Phi kết hôn, chúng ta sẽ quay về giúp con chăm sóc cháu. Lúc em sinh Phi Phi, anh không có ở bên cạnh, vậy nên hoàn toàn không biết phải chăm trẻ con ra sao, có điều sau này, lúc em giúp Phi Phi chăm sóc con, anh sẽ ngồi bên cạnh học hỏi chăm chỉ, nghiêm túc.”
[2'> Một trong những trường đại học nổi tiếng thế giới, viết tắt là MIT, là học viện nghiên cứu và giáo dục ở Cambridge, Massachusetts, Hoa Kỳ.
[3'> Hai nhân vật thương nhân nổi tiếng của Trung Hoa.
Sau khi nói xong một mạch về dự định tương lai, anh khẽ nở nụ cười mãn nguyện.
Chỉ có vài câu nói ngắn ngủi vậy thôi, Mạc Hướng Vãn dường như đã có thể nhìn thấy cả một quá trình Mạc Phi trưởng thành từ một đứa bé nhỏ nhắn, non nớt, đến một chàng thanh niên khỏe mạnh, giỏi giang, sau cùng còn trở thành người bố hiền hậu. Quan trọng hơn đã có người cùng với cô trải qua những ngày tháng dài thườn thượt đó.
Mạc Bắc lại hỏi: “Mẹ Phi Phi, em xem vậy có ổn không?”
“Được vậy thì quá tốt”. Cô thật sự muốn nói như vậy.
Sau khi Mạc Phi tạo lập cuộc sống riêng, bên cạnh cô vẫn còn một người cùng chung sống, tận hưởng mọi đắng cay, ngọt bùi.
Mạc Hướng Vãn đặt chiếc thìa múc cháo xuống, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thôi, Mạc Bắc đã nắm chặt lấy tay cô. Chiếc bàn được trải tấm khăn có hình sông núi, vốn dĩ hai người cách nhau cả ngàn sông vạn núi, nhưng chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm chặt lấy nhau.
Bông hoa ẩn giấu trong góc trái tim cô đang tung bay trong gió, vì thế mà trái tim cô cũng rung rinh theo, niềm khát vọng chưa từng nổi dậy trong lòng bỗng dưng cũng dâng lên mạnh mẽ.
Mạc Hướng Vãn không hề rút tay ra mà cứ để cho anh nắm lấy. Tất cả mọi thứ sau khi được vứt ra khỏi đầu, nào là lo lắng, nào là muộn phiền, nào là quá khứ, nào là tương lai, tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì hết. Giây phút đó là của hai người đang thuộc về nhau.
Con người đang ngồi trước mặt cô chẳng hề che giấu niềm kiên định của mình, anh quyết không để cho cô trốn tránh nữa.
Cô hoàn toàn có thể nhìn thấy, sau khi vượt qua sự xa cách trong quan hệ với anh, niềm khao khát yêu đương vốn dĩ bị cô nén xuống tận đáy con tim, giờ phút này lại đang sắp sửa trỗi dậy, thống trị cả trái tim của cô.
Thật lòng, Mạc Hướng Vãn không muốn buông tay anh ra nữa.
T¬T
Ánh nắng ban mai bừng lên, bầu trời trở nên xán lạn, những tia nắng ấm áp len vào trong phòng qua khe cửa sổ, chiếu vào thân hình của một người vốn tưởng sẽ chẳng bao giờ bắt được ánh thái dương. Có tiếng người nói chuyện lao xao ngoài kia.
“Hôm nay, rau cải lên giá bốn đồng một cân rồi.”
“Làm sao rồi? Con Siberian Husky[4'> nhà bà cứ thế là bỏ đi sao?”
[4'> Sói tuyết.
“Đúng vậy đó. Ớt xanh cũng tăng lên năm đồng một cân, tôi đành phải mua hai đồng bí đao vậy.”
“Tôi đã dán rất nhiều cáo thị, không biết có tìm được về hay không? Chuyện này khiến tôi buồn quá đi mất.”
Vốn dĩ không gian xung quanh đang rất ồn ào, vậy nhưng Mạc Hướng Vãn tỉnh dậy trong những tiếng động đó lại không hề cảm thấy ầm ĩ, ngược lại còn tìm thấy cảm giác khoan khoái, thoải mái giữa những sự vật, sự việc bình thường xung quanh.
Một bàn tay nhỏ xinh ôm chặt lấy cánh tay cô, Mạc Phi ấm áp rúc lại gần cô nói: “Mẹ ơi, con chỉ ngủ thêm năm phút nữa thôi.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười, kéo chăn lên cho con trai.
Là bản thân cô đã thức dậy sớm, cô liếc qua nhìn đồng hồ, bây giờ mới sáu rưỡi sáng.
T¬T
Tối hôm qua, sau khi Mạc Bắc ra về, Mạc Phi ôm chiếc gối và chăn xinh xắn của mình sang giường Mạc Hướng Vãn rồi nói: “Mẹ ơi, con muốn ngủ cùng mẹ mấy hôm.”
Mạc Hướng Vãn hỏi con trai: “Tại sao phải làm thế?”
Mạc Phi nhảy lên giường cô, sắp xếp chăn gối của mình đâu ra đấy rồi nghiêm nghị nói: “Thì sau này mẹ sẽ phải ngủ cùng bố rồi”. Nói xong thằng bé liền rúc đầu vào chăn, khiến cho cô không biết nên ngượng ngùng hay tức giận nữa.
Cô hoảng hốt tưởng mình đang ngủ mơ, nhưng thật ra đêm qua cô không hề nằm mơ gì hết. Tối qua, cô đã ngủ rất ngon lành, sau khi tỉnh dậy, tinh thần vô cùng sảng khoái, vừa mở mắt liền nghe thấy rất nhiều âm thanh của cuộc sống. Cô đặt tay lên ngực trái, nơi này còn biết bao hơi ấm, biết bao khát khao…
Mạc Hướng Vãn kéo chăn ngồi dậy, vào nhà tắm làm vệ sinh buổi sáng. Hôm nay sẽ


The Soda Pop