Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.
au khi hoạn nạn qua đi, thế lực cũng chẳng thể nào như trước được nữa, làm người thầm lặng, lương thiện đối đãi người khác cũng là chuyện bình thường.”
Khi nghe được câu nói này, đây là lần đầu tiên trong bao năm nay Mạc Hướng Vãn cảm thấy lời nói của Vu Chính thật phản cảm.
Đạo diễn Thái bổ sung: “Người giới thiệu là đứa cháu nhỏ của Quan lão gia, khi nhắc về Mạc Bắc với tôi đã dùng một câu: “Hiệp cốt nhân tâm”[1'>.”
[1'> Chỉ những nười hào hiệp, nhân từ.
“Anh lại sắp quay phim kiếm hiệp sao? Đã bán bản quyền mấy bộ phim trước chưa?”
“Không phải tôi khen cậu ấy đâu, trong sự việc của bên chúng tôi, cậu ấy đúng là trượng nghĩa, luôn giải quyết mọi việc một cách vẹn toàn cho cả đôi bên.”
T¬T
Mạc Hướng Vãn không nghe tiếp mấy lời sau nữa, cô nhanh chóng quay lại bàn tiệc. Chúc Hạ đánh mắt ra hiệu, cô và Hứa Hoài Mẫn liền tiếp tục mời rượu mấy người bên đoàn làm phim của hai đạo diễn.
Lúc quay về nhà đã gần mười một giờ đêm rồi, Mạc Hướng Vãn đã uống khá nhiều, đi đường có chút vội vã, lại còn buồn ngủ díp mắt nên khi lên đến tầng bốn, cô liền dừng lại ở chỗ hành lang nghỉ ngơi đôi chút. Cô đưa tay lên nhẹ day vào huyệt thái dương, sau đó dựa lưng vào tường.
Đúng lúc ấy, cửa phòng 403 mở, Mạc Bắc tiễn khách ra về, vẫn là hai người khách đã gặp vài ngày trước. Bốn người bất ngờ gặp nhau khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng ngại ngùng. Cô quay người sang, chào hỏi một tiếng rồi nhường đường cho khách xuống nhà.
Mạc Bắc tạm biệt hai người đó rồi quay sang nhìn cô.
Mạc Hướng Vãn chẳng thèm để tâm đến anh, cúi người lấy chìa khóa mở cửa. Cô khua tay vào trong túi mấy lần mới tìm được, thế nhưng chùm chìa khóa lại vô tình tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất.
Mạc Bắc cúi xuống nhặt lên giúp cô rồi nói: “Cô đi nghỉ sớm đi. Tôi thấy cô sắp sửa chìm vào giấc ngủ rồi đấy.”
Mạc Hướng Vãn nhận lấy chùm chìa khóa từ tay anh: “Anh cũng bận rộn quá.”
Cô vừa nói, anh liền ngửi thấy ngay mùi rượu, không hiểu tại sao cảm thấy vô cùng không vui, liền hỏi: “Cô lại uống rượu sao?”
Mạc Hướng Vãn cầm chìa tìm ổ khóa mấy lần mà chẳng cắm đúng chỗ. Cô bước qua bước lại trên đôi giày cao gót, không ngờ mặt sàn quá trơn, suýt chút nữa thì ngã, nhưng cô vẫn trả lời: “Tôi chỉ uống một chút ít, anh nhìn xem, tôi đâu giống người đã uống nhiều rượu.”
Mạc Bắc nhìn cô trong màn đêm tối mờ, đèn hành lang ở tầng này hình như đang có vấn đề cứ lóe sáng rồi lại vụt tắt, vậy nhưng anh vẫn có thể nhìn rõ quầng thâm quanh đôi mắt cô.
Mạc Hướng Vãn nhìn sang chỉ thấy người đàn ông trước mặt tinh thần lúc nào cũng vui vẻ, sảng khoái, đôi mắt ẩn sau cặp kính sáng chói, sâu thăm thẳm. Cô chẳng thể nào đoán biết được tâm tư thật của anh.
Mạc Bắc lấy chùm chìa khóa trên tay cô, giúp cô mở cửa.
“Công việc là công việc, cô đừng có lúc nào cũng liều mình như thế.”
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng đáp lại: “Câu này ý là sao đây? Bây giờ có công việc nào có thể sáng chín giờ vào làm, chiều năm giờ tan làm được đây? Mạc tiên sinh đừng có lên lớp dạy bảo tôi nữa.”
“Cô cứ hủy hoại sức khỏe thế này, người chịu thiệt lại chính là Phi Phi đấy.”
Câu nói này khiến cho Mạc Hướng Vãn hoàn toàn nghẹn lời, anh liền đưa tay đẩy cô vào trong nhà. Cô chẳng khác nào một con búp bê, nhanh chóng tháo giày cao gót, ngồi thượt trên chiếc sô pha. Có lẽ, men rượu đã khiến tư duy cô tê dại, đầu óc phút chốc trở nên trống rỗng.
Mạc Bắc bật đèn giúp cô, nhìn thấy dáng vẻ của cô rất giống hình ảnh Thảo Thảo dùng thuốc lắc năm xưa. Thế nhưng cũng không phải là giống hoàn toàn, vì lúc này cô đang ảo não, tự trách cứ, tự kiểm điểm bản thân, còn Thảo Thảo của năm xưa thì trong mắt tràn đầy nỗi mê man và tuyệt vọng vô bờ.
Mạc Bắc vào bếp, thấy bình nước trống không, anh quyết định đun nước pha một ấm trà cho cô.
Lúc này, Mạc Hướng Vãn không còn sức lực nghĩ tới Mạc Bắc nữa, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức không muốn động đậy. Cảm giác này bao trùm, trĩu nặng đè lên toàn thân, cô nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên, có người đứng trước mặt mở lời hỏi cô: “Mạc Phi có phải là con trai của tôi không?”
Câu hỏi này chẳng khác nào sét đánh ngang tai, Mạc Hướng Vãn lập tức choàng tỉnh dậy.
“Hả?”
Đôi mắt to giãn ra, cô sự hãi, thậm chí là vô cùng hoảng loạn.
Đây không phải là thời cơ tốt, Mạc Bắc tự nhận thấy mình đã hỏi sai thời điểm.
T¬T
Giữa đêm khuya thanh vắng, ấm nước đặt trên bếp sôi trào, bốc hơi nghi ngút. Trái tim của Mạc Hướng Vãn đang thấp thỏm lo âu, nhưng cô vẫn cố mỉm cười tươi tắn, đưa mắt sang nhìn, đặt tay lên vai của Mạc Bắc rồi nói với anh: “Mace, anh trai, làm sao anh lại có thể cho rằng tôi chỉ có mỗi mình anh là khách chứ?”
Cô lại trở nên như vậy, xù gai, xù đến mức anh không dám đưa tay động vào. Mạc Bắc nhìn cô bằng ánh mắt đầy soi xét, mồ hôi ướt đẫm trên trán cô.
Quầng thâm ở dưới đôi mắt cô lại càng đậm thêm, sắp sửa không thể che giấu nổi nỗi sợ hãi ẩn chứa trong đó rồi. Cô lại giả vờ ngọt ngào đưa đón: “Mace, anh không cần phải phí công như vậy đâu.”