Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.

>Mạc Bắc đưa bàn tay ra, hình như đang muốn vuốt lên khuôn mặt cô, khiến cho Mạc Hướng Vãn lùi lại phía sau theo bản năng, nhưng sau lưng lại là bức tường.
Anh chẳng để tâm, lại tiến thêm bước nữa rồi nói: “Thảo Thảo, anh cũng không muốn vất vả như thế nữa, chúng ta hãy đến Cục Dân chính làm thủ tục kết hôn đi, coi như là anh chịu trách nhiệm với em, được không?”
Mạc Hướng Vãn hơi hơi mở miệng ra, hít thở thật sâu rồi thốt lên: “Đầu óc anh có vấn đề sao?”
Mạc Phi dụi dụi đôi mắt rồi bước ra khỏi phòng mình lên tiếng nhắc nhở: “Mẹ ơi, nước sôi rồi kìa.”
Đương nhiên, Mạc Bắc không thừa nhận đang bị thần kinh, anh trở về nhà mình với một tâm trạng vô cùng thoải mái.
Để cho Mạc Hướng Vãn lúc nào cũng lo lắng anh cướp mất Mạc Phi đi mất thì chi bằng để cô lo lắng việc bên cạnh mình xuất hiện thêm một “kẻ điên” muốn theo đuôi lại hay hơn nhiều. Bởi vì, tranh chấp con cái thường ảnh hưởng tới tình cảm, còn anh mặt dày theo đuổi cô cùng lắm cũng chỉ bị mắng vài câu là “đầu óc có vấn đề” mà thôi.
Anh không muốn lúc nào cô cũng nghi ngờ, lo âu, phòng anh như phòng trộm, tốn công mất sức. Bản thân Mạc Hướng Vãn đã quá mệt mỏi, cần phải giúp cô giảm bớt áp lực trong lòng mới được. Thế nhưng sau suy nghĩ ấy, anh cũng tự mình kiểm điểm, tự mắng mình một câu “hâm đơ đờ đẫn”.
Có điều, ý tưởng theo đuổi Mạc Hướng Vãn cũng không khiến anh cảm thấy khó chịu chút nào. Mạc Bắc tắt điều hòa, mở cửa sổ để cho gió ngoài trời tràn vào trong phòng.
Hôm trước quay về nhà, bà Mạc lại nhét cho anh một đống ảnh các cô gái. Anh xem đi xem lại, trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ, tất cả các cô gái trong ảnh không có bất cứ ai xinh đẹp bằng Thảo Thảo.
Anh trêu mẹ: “Mẹ ơi, mắt thẩm mỹ của mẹ ngày càng kém rồi.”
Bà Mạc trợn trừng mắt lên, tức giận nói: “Anh định coi mình là Hoàng đế đấy chắc? Bây giờ mà vẫn còn kén cá chọn canh sao?”
Mạc Bắc liền dỗ dành mẹ: “Không đâu, không đâu, con chỉ tiện miệng nói vậy thôi mà.”
Bà Mạc không thèm nói chuyện vòng vo với anh nữa: “Mẹ thấy anh đúng là mắt mũi có vấn đề, có bản lĩnh thì giống như Quan Chỉ đi, một lúc cặp với mấy cô liền, như vậy thì mẹ cũng yên tâm hơn, chí ít còn biết được anh có hứng thú về mặt đó, Bây giờ, mẹ không quản lý anh nữa, anh muốn chơi với ai thì chơi, thế nhưng tại sao anh lại chơi vào lúc không nên chơi, lúc nên chơi thì lại không chơi nữa là sao hả? Bây giờ, mẹ lại mong anh ra ngoài chơi gái đấy.”
“Bà chỉ nói linh tinh!”. Mạc Hạo Nhiên ngồi bên cạnh nghe vậy liền lên tiếng.
Mạc Bắc biết rằng cuối tuần, bố thường hay luyện mấy tiếng thư pháp, từ trước đến nay ông đều yều thích thư pháp, chữ viết rất đẹp.
Mạc Hạo Nhiên vừa viết chữ vừa nói với anh: “Lão Giang báo cáo với bố rằng con không hề trễ nải công việc.”
Mạc Bắc đứng mài mực cho bố. Hồi bé, anh chẳng bao giờ có thói quen này, mãi cho tới khi bố đi điều dưỡng quay về, anh liền cắt tóc ngắn, quay về nhà mài mực cho bố luyện thư pháp.
Lúc đó, bố anh thường nói: “Anh có chút tâm ý này coi như cũng đã biết ăn năn hối cải rồi.”
Anh rất biết tiếp thu giáo huấn của người lớn, đồng thời vẫn luôn cho rằng bản thân đang làm rất tốt. Thế nhưng bây giờ, so sánh với Mạc Hướng Vãn, khoảng cách đúng là vẫn còn xa vời vợi.
Mạc Hạo Nhiên vẫn luôn hài lòng trước những việc hiện nay anh đang làm. Ông chỉ vào bức tự được treo ở tường phía Đông thư phòng rồi nói: “Câu nói do nhà thư pháp nổi tiếng Trác Hán Thư – bạn tốt của ông trẻ con để lại lúc nào cũng nhắc nhở bố. Cũng đã mấy chục năm rồi, trải qua chiến tranh rồi lại cuộc Đại Cách mạng Văn hóa, gia đình họ gian nan khó khăn lắm mới giữ lại được bức tự này. Vào lúc chiến tranh loạn lạc, vậy mà bác gái nhà họ Trác vẫn làm được, nếu như hai bố con mình không làm được thì thật mất thể diện quá!”
Câu nói xưa xửa xừa xưa này Mạc Bắc đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi. Gia đình nhà họ Trác thật sự là trung liệt anh hào, hai cha con họ đều hy sinh trên chiến trường chống Nhật. Ở nhà, cả mẹ chồng con dâu đều luôn gắng sức vượt qua những ngày tháng gian khổ đó. Sau khi giải phóng, cô con dâu liền mở một nhà máy sản suất thực phẩm, trở thành tấm gương lao động toàn quốc.
Một người phụ nữ mất chồng, một mình trải qua biết bao khổ nạn, vậy mà vẫn tạo dựng được chỗ đứng vững chắc ngoài xã hội. Nghị lực của phụ nữ có lẽ xưa nay đều mạnh mẽ hơn đàn ông, Mạc Bắc hoàn toàn cảm nhận được điều này.
T¬T
Anh ngước đầu nhìn bức tự, màu giấy đã hơi ố vàng vì vết tích của thời gian, trên đó còn có không ít vết máu đã nhạt màu dần chuyển sang màu ngọc bích, nhưng nét chữ vẫn đầy hào sảng, cương liệt: Vô quý Thư Hán hồn[2'>.
[2'> Tâm hồn trung trinh tiết liệt của Thư Hán
Anh đứng nhìn, trong lòng cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Cúi đầu xuống, anh mỉm cười nói với bố rằng: “Mọi người thường nói hổ phụ sinh hổ tử, bố à, con cũng không tệ mà.”
Mạc Hạo Nhiên chỉ vào anh rồi lắc đầu: “Tiểu tử, con phải thận trọng đấy!”
Buổi tối hôm đó, anh đích thân vào bếp nấu ăn, đều là những món ăn mà bố anh thích nhất, anh nêm mắm muối vừa phải, biến


Disneyland 1972 Love the old s