Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134935

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/935 lượt.

ẩm sẽ có những định hướng sản phẩm khác nhau. Đây cũng là lí do mà vì sao các thương hiệu sản phẩm đều đa nguyên hóa, có tính bậc thang. Đó là bởi vì để đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là phải xây dựng quan hệ kinh doanh. Một khi mối quan hệ này được xác nhận, anh ta cần cái gì, bạn đều có thể bán cho anh ta. Không chỉ có nhà đất mà ngay cả xe hơi và bảo hiểm cũng có thể. Việc mở rộng quảng bá về thương hiệu thực chất cũng là một kiểu kinh doanh quan hệ. Kinh doanh quan hệ gì ? Kinh doanh danh tiếng của sản phẩm, khiến cho người tiêu dùng tin tưởng nhãn hiệu, từ đó xây dựng mối quan hệ tín nhiệm. Sau đó, khi khách hàng cần mua một sản phẩm gì đó, họ sẽ nghĩ đến thương hiệu này, mua những sản phẩm của thương hiệu này. Đây gọi là hiệu ứng thương hiệu, mà xét cho cùng nó chính là kinh doanh quan hệ đấy.
Hướng Lệ chỉ hiểu lơ mơ, nhất thời không thể tiêu hóa ngay được. Cô cảm thấy Lương Tranh có vẻ hơi khoe khoang, coi cô là một sinh viên mới ra trường chẳng biết gì. Còn cô, cũng giống như những nhân viên mới khác, sẽ nảy sinh tâm lí chống đối khi nghe thấy lời răn dạy dài dòng của những người đi trước.
Lương Tranh dường như cũng nhìn ra được điểm này nên không nói nữa. Anh cho rằng kinh doanh trước tiên chính là một ngành học, sau đó mới là một môn kĩ thuật và cuối cùng là một môn nghệ thuật. Chỉ có những người tài giỏi mới có thể biến kinh doanh từ một ngành học trở thành một môn nghệ thuật, đó cũng chính là cái gọi là “ngộ đạo”. Bản thân anh hiện giờ chỉ là một “kĩ thuật viên”, biết sơ sơ về kĩ năng marketing mà thôi. Còn Hướng Lệ mới “nhập môn”, còn đang ở trong giai đoạn tiếp thu kiến thức.
Năm giờ rưỡi chiều chú Hoàng gọi điện đến, nói đang ăn cơm với khách hàng. Một lát nữa sẽ đi hát karaoke, muốn bảo Hướng Lệ qua bên đó đi cùng cho không khí thêm náo nhiệt. LươngTranh chỉ mong có mỗi thế bởi tối nay anh cũng phải đi gặp khách hàng. Hướng Lệ trang điểm và ăn mặc chỉnh tề, gọi điện chào Lương Tranh rồi ra ngoài. Mãi đến trưa ngày hôm sau mới thấy chú Hoàng và Hướng Lệ quay lại.
Chú Hoàng tỉ mỉ kể cho Lương Tranh nghe tối qua họ đã làm những gì, trước tiên là đi uống rượu, đi hát, sau đó uống nhiều quá nên đã thuê hai phòng để ngủ lại. Chuyện này vừa giống lại vừa không giống với tưởng tượng của Lương Tranh.
Lương Tranh cho rằng việc uống rượu và hát karaoke không đơn giản như vậy; kết quả đích xác là ngủ, nhưng cũng chẳng đơn giản như vậy.
Mùi cà phê nồng nàn khắp phòng, còn cả tiếng nhạc du dương và cả những cô phục vụ ăn vận, trang điểm như tiếp viên hàng không, mang lại cho người ta cảm giác như mình đang ngồi trên máy bay. Lần công tác này rất thuận lợi, tâm trạng của ba người đều vui vẻ. Chú Hoàng ngồi bên cạnh tỏ vẻ nghiêm túc xem tướng tay cho Hướng Lệ, chuyện này khiến cho Lương Tranh không nhịn được cười. Anh đành phải mang điện thoại ra, quyết định nhắn tin để giết thời gian.






Lương Tranh không biết phải trả lời câu hỏi này ra sao, bởi anh hoàn toàn chưa từng nghĩ đến, đành phải hỏi vặn lại Ngô Hiểu Quân: “Thế tại sao cậu lại ế? Sao cậu không tự bắt mạch cho mình đi?”
“Tôi có người mà tôi thích, cô ấy ở Bắc Kinh, tôi chỉ đang chờ đợi thời cơ thích hợp mà thôi. Tôi không giống cậu, tôi có mục tiêu, tôi biết bản thân cần một người phụ nữ như thế nào?”
“Hai người từng gặp nhau chưa? Cậu biết đối phương chắc chắn sẽ chấp nhận cậu ư? Cậu đã có hành động gì rồi, và đạt được kết quả thế nào?”
“Cậu cứ chờ đấy...”, Ngô Hiểu Quân nói chắc như đinh đóng cột, Lương Tranh liền dùng cách tư duy của Ngô Hiểu Quân để hỏi vặn lại anh ta, kết quả là Ngô Hiểu Quân cũng cứng lưỡi không trả lời được. Hai người tiếp tục uống rượu, Ngô Hiểu Quân vẫn không chịu thua: “Đây toàn là những vấn đề mà cuốn sách của tôi cần phải nghiên cứu và tìm hiểu, cậu biết chứ?”
“Chính là cuốn Tại sao bạn ế? mà lần trước cậu nói chứ gì?”
“Cuối cùng, chính là vì cậu có tâm lí quan sát và chờ đợi. Bên cạnh cậu có không ít con gái, nhưng lúc nào cậu cũng có cảm giác có một cô gái nào đó còn tốt hơn, thích hợp hơn đang ở đâu đó chờ đợi mình. Nhưng người con gái ấy là ai cậu lại không biết, cô ta chỉ tồn tại trong giấc mộng và ảo tưởng của cậu mà thôi. Lại cộng thêm với việc cậu chưa lớn tuổi, cảm thấy còn có thể chờ đợi thêm vài năm. Nhưng thời gian đã qua đi rồi, ba năm, rồi lại ba năm, đã mười năm rồi, cậu vẫn độc thân. Đời người ngắn ngủi được bao nhiêu năm? Thực ra chẳng có ai chờ đợi cậu hết, là cậu tự tưởng tượng ra mà thôi, mong muốn giấc mơ trở thành hiện thực...”, Ngô Hiểu Quân càng nói càng hăng, thậm chí còn lôi cả lời thoại phim vào.
Lương Tranh châm một điếu thuốc lên, cười nói: “Nói thực lòng, cậu nói khiến cho đầu óc tôi thấy rối hết cả lên, toàn những thứ lung ta lung tung gì đấy, lại còn xuất bản thành sách nữa. Để tôi tổng kết lại nhé: đầu tiên, tôi là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, bới lông tìm vết; thứ hai, tôi là người từng bị tổn thương về tình cảm, mất đi niềm tin; thứ ba, tôi đang ôm tâm lí chờ đợi,


pacman, rainbows, and roller s