Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/972 lượt.
hế hả? Chuyện hôn nhân của tôi do tôi quyết định!”
Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân không hẹn mà cùng đứng bật dậy, làm bộ định ra ngoài, Trình Triệu phú vội vàng ngăn lại: “Này này, đừng có đến giờ khắc quan trọng thì bỏ mặc tôi thế chứ, chúng ta là ba kiếm khách bida mà! Chơi thêm hiệp nữa đi!”
Lương Tranh: “Đói rồi, đi ăn thôi!”
Ngô Hiểu Quân: “Tí nữa đi ăn tôi sẽ phân tích cho cậu hiểu, trường hợp của cậu có thể trở thành ví dụ điển hình để tôi viết thành sách đấy..”
Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh chọn một nhà hàng đắt đỏ, nhân cơ hội này thản nhiên gọi món. Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, Trình Triệu phú vẫn còn rất mơ màng, liên tục đưa ra những câu hỏi, hi vọng hai người bạn có thể giúp anh ta trả lời những băn khoăn. Lương Tranh thỉnh thoảng trả lời dăm ba câu, Ngô Hiểu Quân thì ăn uống ngấu nghiến như quỷ đói, chẳng buồn đếm xỉa đến TrìnhTriệu phú nữa. Trình Triệu phú càng lúc càng ủ rũ, chẳng buồn ăn uống, ngồi hút thuốc một mình. Nhìn hai thằng cha vô lo vô nghĩ mà Trình Triệu phú chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Anh ta chợt nhớ lại câu nói của Lưu Du Hà ném cho anh trước lúc bỏ đi: “Trình Chí Huy, anh nghe cho rõ đây, hoặc là chúng ta kết hôn, hoặc là chia tay! Anh mà dám chơi tôi, tôi sẽ hận anh cả đời!”
Ăn cơm xong, Trình Triệu phú vẫn muốn đi chơi bida nhưng chẳng ai hưởng ứng. Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân đã ăn uống no nê, thản nhiên đòi về nhà nghỉ ngơi, chẳng buồn đếm xỉa đến sự tồn tại của Trình Triệu phú. Trình Triệu phú cảm thấy mình như đã chọn nhầm bạn, định lấy xe quay về nhà, nhưng lại nghĩ, về nhà cũng chán nên đành phải theo hai người kia về khu đô thị Quốc Mỹ.
***
Về đến nhà, Lương Tranh nghĩ đến chuyện tình cảm của Trình Triệu phú, lại nghĩ đến việc cũng nên kết thúc “chiến tranh lạnh” với Chung Hiểu Huệ, cứ dây dưa mãi thế này cũng chẳng phải chuyện tốt. Lương Tranh cảm thấy mình nên bật tín hiệu với Chung Hiểu Huệ, để cho cô ấy biết mình đang nhớ cô ấy, cho dù là nhớ thật hay nhớ giả. Ai đi so đo với đàn bà làm gì? Đánh golf thì đã làm sao, quan hệ xã giao bình thường thôi mà, đâu có phải thuê phòng khách sạn... Lương Tranh lại lần nữa đấu tranh tư tưởng, cố gắng trấn áp chủ nghĩa nam quyền của mình, cố gắng thuyết phục bản thân gửi cho Chung Hiểu Huệ một cái tin: Người đẹp, gần đây bận rộn gì thế?
Đợi mấy phút sau mà vẫn chẳng thấy hồi âm, có thể là do men rượu khiến cho Lương Tranh có thêm dũng khí, hoặc cũng có thể Lương Tranh không thể kiên nhẫn thêm nữa, anh lại gọi thẳng đến máy của Chung Hiểu Huệ. Chẳng mấy chốc đầu bên kia đã vang lên giọng nói lanh lảnh: “Alô”
“Em đang bận gì?”
“Cũng bình thường, có chuyện gì thế?”
Lương Tranh hờ hững: “Không có chuyện gì, chán nên gọi thôi...”
“Ha ha... gần đây anh bận gì thế?”
“Mấy chuyện vớ vẩn thôi! Thỉnh thoảng cũng thấy nhớ em...”
“Ừm, muộn thế này rồi mà anh vẫn chưa ngủ à?”
“Cuộc sống về đêm mới chỉ bắt đầu, vẫn còn sớm chán!”
“Em phải đi tắm đây, hay để tí nữa...”
“Em đi tắm đi...”
Lương Tranh nhanh chóng cúp điện thoại, lòng tự trọng bị tổn thương nặng nề. Anh không biết rằng, khi đó Chung Hiểu Huệ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm màu hồng phấn, ngắm nghía mình trong gương rồi lả lướt ra khỏi phòng tắm. Một người đàn ông ngoài bốn mươi đang nằm trên sôpha đọc tạp chí, thấy cô đi ra liền vỗ vào đùi mình, ra ý bảo cô ngồi xuống. Chung Hiểu Huệ hất tóc ra sau vai, mỉm cười đi về phía người đàn ông đó...
Lương Tranh làm mặt bình thản đi ra khỏi phòng, nhìn thấy Trình Triệu phú đang tâm sự với Ngô Hiểu Quân. Ngô Hiểu Quân còn cầm cả giấy bút ghi chép cái gì đó, cứ như đang phỏng vấn minh tinh vậy.
“Làm gì thế hả, đàn ông đàn ang gì mà cả ngày chui trong phòng? Khó khăn lắm tôi mới đến một lần, mau qua đây, hội nghị bàn tròn tí..”
Lương Tranh nhìn vẻ mặt hốc hác của Trình Triệu phú, lại nhìn sang vẻ mặt nghiêm túc của Ngô Hiểu Quân, nói đùa: “Hai người chẳng phải đang phỏng vấn nhau sao, tôi tham gia làm gì?”
Ngô Hiểu Quân hình như không nghe thấy Lương Tranh nói gì, chỉ mãi ghi ghi chép chép cái gì đó, trông có vẻ rất chuyên nghiệp.
“Nào nào nào... qua đây giao lưu tí, người anh em, đang lúc nước sôi lửa bỏng, tiến thoái lưỡng nan đây!”, Trình Triệu phú vừa đưa cho Lương Tranh một điếu thuốc vừa gọi anh ngồi xuống. Lương Tranh khẽ cười rồi bỏ dép lê ra, bước qua thành ghế rồi ngồi khoanh tròn chân trên ghế.
“Tình chị em cũng là tình. Có cách nói hôn nhân chị em không? Không có!” Trình Triệu phú nhanh chóng hoàn thành một lần tự hỏi tự trả lời.
Lương Tranh nghiêm mặt nói: “Tồn tại tức là hợp lí! Cậu xem Ngô Hiểu Quân đi, mất cân bằng tỉ lệ, rối loạn nội tiết tố, ấy vậy mà người ta vẫn sống được hai mấy năm rồi đấy thôi!”
Trình Triệu phú cười: “Đừng làm loạn, chúng ta đang nói chuyện nghiêm chỉnh mà!”
Ngô Hiểu Quân chộp lấy một chiếc dép lê ném thẳng về phía Lương Tranh nhưng Lương Tranh dễ dàng né được. Ngô Hiểu Quân không thèm để ý đến Lương Tranh nữa mà nhanh chóng bình tĩnh lại, vò đầu bứt tai nghĩ ngợi vài giây rồi bắt đầu phỏng vấn: “Thực ra thì trước