Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/963 lượt.

i Lựu Lựu lườm Lương Tranh một cái rồi đi mua hai cốc cà phê về.
“Cô chẳng hỏi tôi muốn uống gì gì cả!”, Lương Tranh kêu ca.
Ngải Lựu Lựu cáu kỉnh nói: “Tôi mời anh uống thì đương nhiên tôi là người quyết định! Anh muốn uống cái khác thì tự đi mà mua!”
“Bạn Ngải thân mến, cô chủ động hẹn tôi đi với cô mà...”
“Tôi cho một kẻ xấu xí như anh đi cùng làm bao nhiêu người qua đường đều nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên và khinh bỉ đấy! Anh có biết tôi áp lực đến thế nào không? Cho anh uốngcà phê đã là nhân từ với anh lắm rồi, đừng có không biết điều như vậy!”






Lương Tranh đưa tay lên sờ trán Ngải Lựu Lựu nhưng bị Ngải Lựu Lựu hất ra: “Muốn chết à, quân tử động mồm không động chân”
“Tôi đâu có phải quân tử?”
“Chính bởi thế anh mới động chân!”
“Sao cô không thể phân biệt chân với tay thế hả? Ghét tôi thì cứ nói ra, cần gì phải xoay tôi như chong chóng thế hả?”
Ngải Lựu Lựu cười khẩy: “Này, cái núi băng nhà anh đâu rồi, sao không dẫn ra ngoài chơi?”
“Ha ha...”
Lương Tranh cũng nhấp một ngụm cà phê, hơi nghiêng người thì thầm: “Này, anh chàng trong mộng của cô có đáng tin không? Nếu không đáng tin chúng ta tạm yêu nhau vậy. Thực ra tôi cảm thấy chúng ta rất hợp. Phần cứng phần mềm tạm thời không nói đến, xét về điều kiện gia đình chúng ta hoàn toàn tương xứng. Đều là hàng tồn kho mà lại đều là những kẻ lang thang tội nghiệp trong cái thành phố này. Thêm nữa lần đó nếu không phải Ngũ Sảnh Sảnh giở trò thì chúng ta đã sớm thành một đôi rồi”.
“Thế còn núi băng nhà anh thì sao?”
“Vốn dĩ không nên vạch áo cho người xem lưng, nhưng chúng tôi chẳng ai theo ai cả. Nói cho cô biết, thực ra cô ấy có mục tiêu cao hơn cơ, cỡ Titanic ấy! Tôi với cô ấy chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi thôi...”
Ngải Lựu Lựu chậm rãi khuấy cốc cà phê, lườm Lương Tranh: “Anh định lừa dối con nhà người ta đấy à?”
“Hay là như thế này đi, chúng ta hẹn nhau thế này, đến tết Nguyên đán, nếu như lúc ấy vẫn chưa ổn định, chúng ta sẽ hợp thành một cặp, cô thấy sao?”, Lương Tranh nói với vẻ rất nghiêm túc.
“OK!”
“Đến lúc ấy đừng có mà nuốt lời đấy!”
“Không đâu, có Starbuck[4'> làm chứng!”
[4'> Starbuck là hệ thống cửa hàng cà phê nổi tiếng của Mỹ.
“Hay lắm!”
Hai người uống cà phê xong liền ngồi thêm một lát. Bên ngoài ánh nắng mặt trời rực rỡ nhưng không khí trong phòng lại khá lạnh. Ngải Lựu Lựu không hề có ý định quay về, cô bắt taxi đi về phía Thiên An Môn.
Tại trung tâm thương mại ở quảng trường Phương Đông của Bắc Kinh. Khu mua sắm ở đây rõ ràng vắng hơn ở Tây Đơn, môi trường mua sắm rõ ràng là thoải mái hơn. Nơi đây phân chia thành các khu dành riêng cho từng độ tuổi, được định vị rất rõ ràng. Ngải Lựu Lựu vẫn chỉ đi dạo, sau đó vào một cửa hàng Burberry. Cô ngây người nhìn một cái túi xách màu trắng đen có vân. Lương Tranh liếc xem giá để trên đó. Hơn 9000 tệ, anh khẽ hít một hơi thật sâu.
Dạo qua mấy cửa hàng khác, cả hai đều có vẻ hơi mệt nên ngồi xuống nghỉ ngơi. Ngải Lựu Lựu xoa xoa bắp chân, than vãn: “Hài, phụ nữ chỉ lúc đi dạo phố mới so đo chuyện lương lậu... Hài, nếu mà hạ giá thấp đi một chút là tôi mua ngay đấy!”
“Cái túi ấy á?”, Lương Tranh hỏi.
“Ừ”
“Thích thì mua đi, túi xách đối với phụ nữ tương đối quan trọng, nó là bộ quần áo thứ hai của phụ nữ mà...”
“Đâu phải anh bỏ tiền, đương nhiên anh không xót rồi. Tôi đây trả không nổi...”
“Tôi rất thích thương hiệu này, đặc biệt là thiết kế, rất có cá tính”.
Ngải Lựu Lựu rất tò mò: “Anh cũng biết không ít đâu nhỉ?”
“Tôi từng mua nước hoa Burberry cho bạn gái cũ... ai mà ngờ nửa năm sau lại ai đi đường nấy”.
Ngải Lựu Lựu trợn tròn mắt: “Ha ha... anh cũng bị đá à, đúng là báo ứng!”
“…”
***
Tại phòng khách, Lương Tranh miêu tả lại một ngày “tươi đẹp” cho Ngô Hiểu Quân nghe. Ngô Hiểu Quân kiên nhẫn lắng nghe, không nói năng câu gì, Lương Tranh càng kể càng say sưa. Đợi Lương Tranh nói xong, Ngô Hiểu Quân liền ngáp dài một cái: “Cậu nói hết chưa? Nói hết rồi thì tôi về phòng ngủ đây, buồn ngủ quá!”. Đóng cửa lại, Ngô Hiểu Quân vội vàng đăng nhập QQ thấy QQ của Ngải Lựu Lựu vẫn sáng đèn liền gửi cho Ngải Lựu Lựu một dấu chấm hỏi. Ngải Lựu Lựu cũng gửi lại một dấu chấm hỏi.
Ngô Hiểu Quân: Hôm nay chơi có vui không?
Ngải Lựu Lựu: Cũng bình thường, chỉ đi dạo khu mua sắm thôi.
Ngô Hiểu Quân: Sao không gọi anh đi cùng?
Ngải Lựu Lựu: Em không muốn lợi dụng anh mà. Cái thằng cha kia vô tâm vô tình, có lợi dụng thế nào cũng không quá đáng!
Ngô Hiểu Quân: Không đơn giản như vậy chứ? Có người nói hai người tay trong tay, vai sát vai đi đạo phố mà...
Ngải Lựu Lựu: Cái gã dở hơi kia nói mà anh cũng tin à ? Toàn là bịa đặt đấy!
Ngô Hiểu Quân: Còn nói là em ngầm ra hiệu rủ anh ta đi quán bar chơi, nhưng bị anh ta từ chối khéo.
Ngải Lựu Lựu: Anh lập tức đi nói với gã khốn Lương Tranh ấy, hỏi xem đầu hắn có bị ngấm nước không. Hài, xem ra cầu hôn em không được nên tuyệt vọng đến mức nói nhảm rồi...
Mười phút sau, Ngô Hiểu Quâ